Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2074 lượt.

hẳng thắn nữa kia!”.
“Đó là chuyện của Sơn Tử và Đỗ Lối, chúng mình có cần cãi nhau vì họ không?”. Hứa Dực Trung không hiểu Nghiêu Vũ. Theo anh, hai người đó dường như là tình cảm đơn thuần. Thỉnh thoảng hẹn đi ăn, uống trà, nói chuyện, chỉ có vậy.
Trương Lâm Sơn đã nói với anh, anh ta và Đỗ Lối ngưỡng mộ nhau, Hứa Dực Trung cũng có thể hiểu. Tuệ An tuy rất tốt, nhưng là người vợ tốt, nhiều khi lại không thể là tri kỉ.
Nhu cầu của đàn ông rất đa dạng. Ngoài vợ, vẫn cần bạn gái, cần được tôn sùng, cần được hiểu, chia sẻ, thậm chí cần mới mẻ và đột phá. Hứa Dực Trung hiểu Trương Lâm Sơn, cũng hiểu tình cảm của Đỗ Lối với anh ta. Vì vậy anh ngầm ủng hộ Đỗ Lối chuyển sang phòng kế hoạch, nơi có quan hệ nhiều với phòng quy hoạch thành phố.
“Anh biết, anh đã biết từ trước! Anh không nghĩ như thế, nên mới cho là bình thường. Như anh nói, đó là chuyện của Trương Lâm Sơn và Đỗ Lối, nhưng anh đừng quên Trương Lâm Sơn là chồng Tuệ An. Không phụ nữ nào thích thấy chồng mình “ngưỡng mộ” một phụ nữ khác. Từ ngữ dùng quả là cao tay! Anh nói đi, Hứa Dực Trung, thế nào là không có gì? Theo anh phải lên giường với nhau mới là có gì? Bây giờ em với anh đã “có gì” rồi, nếu không chẳng có gì hết phải không?”.
Nghiêu Vũ nói liền một hơi, nhìn anh. “Em hơi thất vọng về anh, không phải vì chuyện này mà vì quan điểm của chúng ta khác nhau. Em không muốn sau này, anh cũng nói với em, anh và một phụ nữ khác ngưỡng mộ nhau, lại còn dám nói trắng ra như vậy! Tạm biệt!”.
Nói rồi cô đẩy cửa xe bước xuống, đi thẳng. Hứa Dực Trung xám mặt. Phụ nữ! Đó chính là phụ nữ. Chẳng trách đàn ông chệch khỏi quỹ đạo, tất cả đều do bọn họ gây nên. Lấy cô nghĩa là mất tự do, ăn bữa cơm nói chuyện với một phụ nữ khác đã coi là chuyện tày đình! Anh tức giận hồi lâu, đột nhiên nhớ lại câu nói cuối cùng của Nghiêu Vũ, giậm chân, lầu bầu, rút di động gọi cho cô. Quả nhiên, đúng như dự đoán, cô tắt máy.
Hứa Dực Trung tức phát điên. Nghiêu Vũ lại thế rồi, cứ có chuyện gì bực mình là tắt máy, làm sao tìm được cô? Lại định mất tích thêm nửa năm nữa? Anh cười gằn, gọi cho Đỗ Lối. “Đỗ Lối, nhà Nghiêu Vũ ở đâu?”.
Trước đây anh không muốn hỏi Đỗ Lối vì Nghiêu Vũ không thích. Anh hi vọng những gì mình muốn biết, Nghiêu Vũ sẽ nói với anh, chứ không phải qua người khác, nhất là qua Đỗ Lối.
“Dực Trung, em không biết. Anh đợi một chút, em hỏi bố”. Đỗ Lối cười, mấy phút sau gọi lại: “Nghe nói là ở số 70 đường Đình Vân dưới chân Tây Sơn. Anh cứ đến đó hỏi.”
Hứa Dực Trung nghe xong thấy địa chỉ rất quen, nhưng không nghĩ ra. Lái xe đến số 70 đường Đình Vân dưới chân Tây Sơn. Đến cổng bị bảo vệ ngăn lại: “Tìm ai?”.
“Nghiêu Vũ”.
“Xin hỏi có hẹn trước không?”.
“Không”.
“Vậy có điện thoại nhà riêng cô ấy?”.
“Không”.
“Anh chưa liên hệ, không thể vào!”.
Hứa Dực Trung hơi cuống: “Anh có thể giúp tôi gọi điện đến nhà cô ấy hỏi được không?”.
Người bảo vệ chần chừ một lát, tra sổ, “Xin lỗi, ở đây không có ai là Nghiêu Vũ”.
“Cô ấy ở cùng bố mẹ, là bạn gái của tôi”.
Người bảo vệ rõ ràng nghi ngờ, nhưng vẫn giữ lịch sự: “Vậy phiền anh liên hệ với cô ấy rồi hãy quay lại”.
Hứa Dực Trung ngẩn ngơ mãi chưa đi, nhìn vào trong lần nữa, mới sầm mặt phóng xe đi. Vừa lái xe vừa nghĩ, xem đấy, làm gì có đàn ông nào không biết nhà người yêu ở đâu, điện thoại cũng không liên lạc được? Chuyện kì lạ như vậy chỉ xảy ra với anh.






Không tin tình bạn
Từ đầu đến cuối cô chỉ nói với Trương Lâm Sơn: “Em cũng muốn anh vui vẻ, anh phải đối tốt với Tuệ An, em không muốn phá vỡ gia đình anh, không muốn cướp chồng của cô ấy, chúng ta chỉ là hai con chuột sưởi ấm cho nhau”.
Nghiêu Vũ đợi Đỗ Lối rất lâu. Cô không định để Tuệ An biết chuyện này. Nhưng muốn hỏi Đỗ Lối.
“Cậu không biết Dực Trung chạy khắp nơi tìm cậu? Tôi đã cho anh ấy địa chỉ nhà cậu, chắc anh ấy vẫn chưa vào được”. Đỗ Lối nhìn thấy Nghiêu Vũ ở dưới tầng.
“Đỗ Lối, tại sao? Tại sao là Trương Lâm Sơn mà không phải là Hứa Dực Trung?”.
Đỗ Lối gào lên: “Đó là việc riêng của tôi. Cậu không có quyền hỏi. Tôi ghét cậu, cái gì cậu cũng tự cho mình đúng. Cậu có nghĩ cậu gây tổn thương cho tôi thế nào không!”.
Đỗ Lối bị kích động mạnh, đôi mắt hạnh đào rất đẹp long lên phẫn nộ. Hai người đứng bên rặng cây, ánh đèn đường trăng trắng chiếu xuống, cả hai đằng đằng sát khí.
Nghiêu Vũ nghĩ, cô cũng giống Đỗ Lối, như một con sư tử chuẩn bị quyết đấu. Cả hai có lẽ đều nhân cơ hội này nói thẳng với nhau. Quả thực cô rất ghét cô ta.
Nghiêu Vũ cười khẩy: “Tôi đương nhiên biết. Nếu cậu cho thế là làm tổn thương cậu. Từ hồi phổ thông tôi đã được nhiều người thích hơn cậu. Cậu hiếu thắng, thành tích của cậu tốt hơn tôi, người cũng xinh hơn tôi. Nhưng tất cả những thứ cậu tưởng có thế áp đảo tôi, lại làm cậu có cảm giác như đấm vào không khí. Bởi vì tôi không bận tâm. Thành tích kém, tôi cũng không khóc, không lo, không thấy áp lực, bố mẹ tôi quá bận, chưa bao giờ quản lí việc học hành của tôi. Tôi không có khái