Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.

i con sư tử cái nhà cậu. Cô ta làm sao hiểu được đàn ông?”.
“Tôi hiểu, rất hiểu. Chỉ có điều, nên chơi đẹp một chút, Sơn Tử”. Hứa Dực Trung vỗ vai Trương Lâm Sơn. “Mọi việc nên nghĩ cho thấu đáo”.
Rồi Hứa Dực Trung đứng dậy bỏ đi.
Trương Lâm Sơn trầm ngâm. Tuệ An yếu đuối như thỏ con, kết hôn sắp ba năm, anh cảm thấy ý nghĩ cưới một cô bé về để chăm sóc là hoàn toàn sai lầm, cuộc sống quá mệt mỏi. Nhưng Tuệ An đã khơi dậy trong anh lòng trắc ẩn muốn che chở bảo vệ. Anh nhắm mắt, trong đầu hiện lên khuôn mặt thông minh, đẹp như hoa lê trong mưa của Đỗ Lối. Đỗ Lối có sức hút không sao cưỡng nổi, anh khao khát muốn gần gũi cô. Ở bên cô, anh trở nên trẻ trung, tràn đầy sức sống.
“Tuệ An, anh đang nói chuyện với Dực Trung, tối nay không về ăn cơm”.
Tuệ An dễ tính, vẫn dịu dàng: “Đừng uống nhiều quá! Về sớm nhé”.
Trương Lâm Sơn cúp máy thở dài.
Buổi sáng hôm đó, thức dậy mở máy, có mấy tin nhắn và nhiều cuộc gọi nhỡ, anh giật mình, lập tức ra khỏi nhà đi tìm Đỗ Lối.
Cửa vừa mờ, Đỗ Lối mặt đầy nước mắt, lao vào lòng anh, khóc nức.
Cố tấm tức nói lại lời của Nghiêu Vũ: “Em không đòi hỏi anh gì hết, em không…”.
Trương Lâm Sơn lòng đầy xót thương, Đỗ Lối biết điều như vậy. Anh hiểu, hiểu nỗi tủi cực của cô.
Tuệ An gọi điện. Anh né người một cách bản năng, đi đến một góc nghe. Lúc quay vào không cần giải thích,
Đỗ Lối đã hiểu. Cô thậm chí còn mỉm cười ngắt lời anh: “Em hiểu. Tuệ An rất tốt. Chỉ có điều cô ấy không thể mang lại cho anh niềm vui như vậy. Em thì có thể, em tự nguyện, anh đừng áy náy”.
Sao anh có thể không áy náy? Hai người phụ nữ tốt đẹp đều dành cho anh tình yêu trọn vẹn. Anh không thể lựa chọn, đành để Đỗ Lối chịu tủi vì cô cứng rắn, biết điều.
Có lần nửa đêm Đỗ Lối bị sốt cao, nhưng sáng hôm sau gọi điện mới biết, trách cô sao không gọi cho anh. Đỗ Lối nói: “Muộn thế rồi, anh ra khỏi nhà Tuệ An sẽ buồn”.
Câu nói làm Trương Lâm Sơn suýt rơi nước mắt.
Anh đứng dậy, nhắn tin cho Đỗ Lối, rồi lái xe đi.






Cuộc đời như lần gặp đầu tiên
Tại sao? Mắt Nghiêu Vũ mờ ướt, bốn năm yêu nhau như vậy, anh điềm nhiên nói chia tay, rồi lại quay về, dành cho cô tất cả sự dịu dàng, bao dung, ân cần nhất… anh yêu cô không phải vì cô đẹp, không phải vì bố cô là quan chức cấp cao… anh yêu cô từ những ngày trong trắng nhất trên giảng đường.
Lâm Hoài Dương đi công tác, một mình Thiên Trần ở nhà. Căn nhà vắng vẻ, rất ít đồ, đó là nhà của anh, sau khi cưới Thiên Trần mới sửa lại, vẫn theo phong cách giản dị như cũ. Kính, hoặc nhôm kính, gỗ tự nhiên, đi văng bằng da thật, không gian thoáng đãng, sáng choang.
Không còn cảm giác khi đến lần đầu. Ngồi trên đi văng cô thấy cô đơn. Nhìn bộ cốc thủy tinh lại liên tưởng hình ảnh thủy tinh vỡ. Cô cần sắc màu, cần nhiều những đồ dùng và đồ trang trí để làm đầy căn phòng.
Lâm Hoài Dương về, sửng sốt nhìn căn nhà biến dạng.
Thiên Trần vội gật đầu, xuống bếp mang lên thức ăn cô làm. Biết hôm nay chồng về cô đã chuẩn bị mấy món đặc biệt, món hầm Tứ Xuyên, thịt gà cari, lại nấu canh cà chua thịt viên.
Cô hồi hộp chăm chú nhìn anh ăn.
“Ngon không?”.
“Cũng được”.
Ăn cơm xong, Lâm Hoài Dương rửa bát rồi vào phòng sách.
Thiên Trần cảm thấy tủi thân. Trước đây bao giờ Tiêu Dương cũng khen cô nấu ngon, ăn hết các món cô làm. Nhưng Lâm Hoài Dương không nói một câu, đi công tác về cũng không mua quà cho cô, không hề nhận xét căn nhà cô đã mất bao công trang trí lại.
Hứa Dực Trung được tin, một lạc viên trong khu vực cần giải tỏa thuộc dự án giai đoạn hai của tập đoàn ở thành phố B, đang được sửa chữa. Anh cau mày, thầm nghĩ chắc hộ dân nào đó muốn đòi đền bù cao hơn? Nhưng sau một tuần lại có tin, chủ nhân của một lạc viên lớn không định di dời. Anh hơi ngỡ ngàng, gọi cho nhân viên của tập đoàn ở đó lập tức liên hệ với chính quyền thành phố.
Chưa thấy hồi âm, Đỗ Lối đã hớt hải mang về một tin chẳng lành: “Dực Trung, em nghĩ anh nên đích thân đi một chuyến. Khu lạc viên đó không dễ giải tỏa”.
Hứa Dực Trung đi ngay hôm đó, cảnh tượng trước mắt khiến anh kinh ngạc, những ngôi nhà của giai đoạn một đã bán hết, phía xa là công trình giai đoạn hai.
Những lạc viên diện tích năm ngàn mét vuông theo hợp đồng sẽ được dỡ bỏ, trong đó có bảy lạc viên còn khá nguyên vẹn, trong dãy nhà cổ ngói xám nhấp nhô, có ba lạc viên đang được trùng tu, trông như chim hạc đứng giữa bầy gà.
Lạc viên được sơn màu, cổng, cửa chính và cửa sổ được sửa lại, trang trọng nhưng vẫn giữ nguyên nét cổ kính.
Anh đi vào một lạc viên, chủ nhà không thấy đâu, giữa sân để một đống khung cửa sổ theo mẫu cửa sổ cũ vừa được chuyển đến, có vẻ chủ nhà định tu sửa toàn bộ các gian nhà ở đây.
“Bác ơi, chủ nhà này đi đâu rồi?”.
Người thợ mộc đang cúi đầu làm việc, cười thật thà:
“Nhà đã bán, người chuyển đi rồi”.
“Chủ nhà mới là ai?”. Hứa Dực Trung thầm nghĩ, hình như người mua lại lạc viên này định ngăn cản công việc giải tỏa. Anh nhếch mép cười, muốn đền bù cao hơn?<


pacman, rainbows, and roller s