Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.
gần mái hiên từ lúc nào, vội vàng lùi lại.
Mặt Đồng Tư Thành lộ vẻ thất vọng, anh đã hiểu. Không khí mát lạnh khiến đầu anh vô cùng tỉnh táo. Anh mở to mắt nhìn Nghiêu Vũ lặng lẽ rơi nước mắt, mở to mắt nhìn cô bước tới, như mộng du, lại mở to mắt nhìn cô bừng tỉnh, đôi mắt trở lại trong sáng.
Tại sao? Tại sao cô không thể quên đi tất cả, lại đột nhiên dừng bước? Tại sao rõ ràng cô xúc động lại không chạy đến lao vào lòng anh? Tại sao? Đồng Tư Thành đau đớn tự hỏi.
Tại sao? Mắt Nghiêu Vũ mờ ướt, bốn năm yêu nhau như vậy, anh điềm nhiên nói chia tay, rồi lại quay về, dành cho cô tất cả sự dịu dàng, bao dung, ân cần nhất… anh yêu cô không phải vì cô đẹp, không phải vì bố cô là quan chức cấp cao… anh yêu cô từ những ngày trong trắng nhất trên giảng đường. Thậm chí cô chưa từng giận anh, anh cũng không cho cô cơ hội đó. Ngay cuộc chia tay năm xưa cũng chỉ vì những suy tính thực tế mà trở nên đau lòng.
Nghiêu Vũ đứng dưới sân, sát hiên, nước mưa từ trên mái rơi xuống lưng, chạy theo sống lưng, thấm vào người, khiến cô phải nhướn thẳng lưng. “Tư Thành, bởi vì em không thích một tình yêu tính toán. Người ta bảo, tình yêu là một cuộc chiến tranh giữa đàn ông và đàn bà, còn nhiều mưu kế hơn ba sáu kế trong binh pháp Tôn Tử. Từ ngày trở về, anh đã muốn làm em cảm động. Anh tặng em chiếc hộp Pandora, cặp khuyên vàng hình chìa khóa, anh đưa em đến xưởng in của trường, anh đưa em đến những nơi đẹp đẽ trong kí ức…”.
Mặt Nghiêu Vũ thấm đẫm đau khổ, xót xa: “Sự dịu dàng ân cần của anh đều hết mực. Anh đưa em đi ăn, giục em đi ngủ sớm… Anh ngàn dặm lặn lội đến Lhasa tìm em, mua những ngôi nhà cũ này vì em, tất cả đều nhằm làm em cảm động! Anh quá hiểu em, cho nên anh luôn suy nghĩ chu tất mọi điều, anh không tức giận, anh luôn cẩn thận không để em bực bội bao giờ. Mọi việc anh làm đều là vì yêu em mà dày công suy tính!”.
Đồng Tư Thành kinh ngạc. Anh chưa từng biết, Nghiêu Vũ có khả năng quan sát tinh tế như vậy. Anh há miệng định nói nhưng không tìm được lời, mãi lâu sau mới khó nhọc thốt lên một câu: “Nghiêu Nghiêu! Anh yêu em!”.
“Đúng, anh yêu em!”. Nghiêu Vũ nước mắt như mưa, “Anh yêu em dến mức có thể vận dụng tất cả! Anh quá hiểu em, nên đã dùng phương cách trực tiếp nhất, liên kết với Đỗ Lối! Cho nên anh mới xuất hiện ở Lhasa, cho nên anh mới đến thị trấn cổ mua lạc viên cũ này, vừa có thể kiếm tiền, vừa khiến em cảm động. Anh hoàn toàn không lo mấy chục vạn tệ bị mất không do nhà cổ bị giải tỏa”.
Đồng Tư Thành đột nhiên run lên, không biết vì mưa lạnh hay vì lời Nghiêu Vũ. Anh đứng thẳng lưng: “Em đã biết, tại sao không hỏi anh? Không nói ra?”.
Đó là vì em vẫn còn yêu anh. Bởi vì em không quên được quá khứ. Nghiêu Vũ buồn bã nhìn anh, cho dù đã chia tay, cho dù cô không định ở bên anh nhưng anh vẫn là mối tình đầu của cô. Không ai vì hiện thực thay đổi, vì có người mới mà bóp chết quá khứ, tất cả đều là bài học và hồi ức quý báu trên đường đời. Sắc mặt Đồng Tư Thành tái xám, trông càng gầy hơn, khuôn cằm cứng bạnh. “Tư Thành, anh không sai, chỉ có điều, em không chấp nhận”.
Nghiêu Vũ lau nước mắt: “Điểm mạnh duy nhất của Hứa Dực Trung là chân thành. Anh ấy có nhược điểm nhưng em có thể chấp nhận nhược điểm đó. Cho dù anh ấy từng ngốc nghếch đóng giả bạn trai Đỗ Lối để em ghen, chỉ vì lúc đó anh ấy chưa hiểu em. Khi đã hiểu anh ấy thẳng thắn nói với em. Tư Thành, anh rất tốt, nếu là cô gái khác, có một người đàn ông vì mình mà dày công suy tính như vậy, dù có bị lừa mà cảm động vẫn đáng!”.
“Đúng!”. Đồng Tư Thành xám mặt, khẽ nói: “Nếu có thể… Anh sẽ không như thế, em không như những cô gái khác. Em yêu ghét rõ ràng, nếu không thích, cho dù dùng mưu kế thế nào, em vẫn không thích!”.
“Phải, anh nói đúng. Nếu Đỗ Lối không nói với anh, liệu anh có mua lạc viên với mục đích như em?”.
Đồng Tư Thành nói ngay: “Anh sẽ mua”.
Nghiêu Vũ lắc đầu: “Điều em muốn là những người thực sự như em, thích và muốn bảo tồn thị trấn cổ, không muốn để nó bị hủy hoại. Anh sẽ mua, cũng là để em vui”.
“Lẽ nào để em vui cũng không được?”.
“không phải không được. Mà là anh cũng không được”.
Nghiêu Vũ nói rõ từng chữ: “Bây giờ anh chưa có được, anh sẽ mua. Tư Thành, nếu em bằng lòng quay lại với anh, anh có mua không?”.
“Ha ha!”. Đồng Tư Thành bật cười ha hả. Tiếng cười mạnh bất ngờ bật ra làm ngực đau thắt, làm anh phải khom lưng, “Nghiêu Nghiêu, đúng như Đỗ Lối nói, em thật lợi hại! Thì ra em biết hết, tại sao em giấu không nói?”.
Nghiêu Vũ lắc đầu: “Em không giấu. Chỉ là em quen quan sát, em hiểu rõ nhiều thứ nhưng không có nghĩa em đều bận tâm tất cả những thứ đó, từ Lhasa trở về, em đã hiểu, Thiên Trần chưa hề nói với anh, em đi Lhasa… Tư Thành, khu nhà cổ này chắc không thể dỡ bỏ, sau này có thể kiếm được tiền. Chúc công ty anh ngày càng phát đạt, sự nghiệp hanh thông”.
Cô quay người bỏ đi, được một bước ngoái lại nói: “Tư Thành, khi em nói chia tay, thực sự em rất do dự! Em muốn đi tham quan các thị trấn cổ, cũng là muốn nguôi ngoai, anh đã khiến em cảm động! Cám ơn anh!”.
Hàng