Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341944
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.
Lần này tôi nhìn rất kĩ, Trần Trần trang điểm nhẹ, mái tóc uốn, lượn sóng xinh đẹp và quyến rũ. Đôi mắt sáng thông minh, tôi mỉm cười, nhưng thầm thở dài.
Trần Trần muốn một cuộc phỏng vấn độc quyền với tôi, tôi vờ từ chối, em vẫn không nản, mắt nhìn tôi, lộ vẻ bướng bỉnh trẻ con, khi làm việc em như con báo, khi chat với tôi, em như con dê nhỏ lạc đường, nếu yêu tôi, liệu em có dịu dàng như với Tiêu Dương? Tôi rất muốn biết, cũng khao khát có em.
Có thể ngồi riêng với Trần Trần, tôi cần gì bài phỏng vấn độc quyền đó, vội vàng gật đầu, lòng thầm nói, em có thể độc quyền cả con người tôi, huống hồ một bài phỏng vấn.
Tôi tranh thủ thời gian gặp Trần Trần, nhìn em chuẩn bị băng ghi âm, sổ ghi chép, hơi hếch chiếc cằm thon nhỏ, mỉm cười hỏi tôi: “Giám đốc Tần, có thể bắt đầu được chưa?”
Tôi quá xúc động, muốn nói với em, Cỏ Mùa Xuân là tôi, tôi là Cỏ Mùa Xuân.
“Giám đốc Tần?” Em nhắc lại, hơi cao giọng.
Tôi cười cười, bê cốc trà lên uống, thong thả nói: “Được, cô muốn tìm hiểu gì?” Ý của tôi là, em có thể nói dông dài được, chẳng hạn có thể hỏi về cuộc sống riêng tư của tôi.
Em cúi đầu, khẽ cười, viết gì vào cuốn sổ, rồi ngẩng lên nói, “Tôi muốn biết, tập đoàn Phương Bắc ở ngoại tỉnh khá xa, chuyên khai thác bất động sản, tại sao lần này quyết định hợp tác với Gia Lâm khai thác thị trấn cổ?”
Tôi rất muốn trả lời, phần lớn là vì em. Tôi đã đọc bài viết của em về thị trấn cổ trên mạng, biết nguyện vọng của em muốn bảo tồn thị trấn cổ, rất muốn ủng hộ em. Đương nhiên, quan trọng hơn là qua tìm hiểu nghiên cứu, biết giá trị của thị trấn cổ đó. Tôi cũng muốn nói với em, không có bài viết của em, chưa chắc tôi đồng ý hợp tác đầu tư lần này.
Bởi với số vốn tương tự, tôi sẽ lựa chọn đầu tư vào lĩnh vực khác có thể kiếm tiền nhanh hơn. Thị trấn cổ có giá trị nhưng thời gian thu hồi vốn sẽ khá lâu.
Tôi trả lời một cách bài bản, cuối cùng không kìm được, thêm một câu: “Những người kinh doanh bất động sản cũng có thể bảo vệ di sản văn hóa quốc gia, không chỉ vì lợi nhuận.”
Tôi thấy mắt em chợt sáng, chưa kịp bộc lộ nỗi vui mừng ngạc nhiên, đã trở lại bình thường. Trong suốt quá trình phỏng vấn, em vẫn giữ nụ cười trên môi, tôi cũng vậy. Bỗng nhiên lại nhớ những lời bộc bạch của em, nhiều nỗi niềm như vậy, chắc em rất đau khổ.
Chẳng phải một bài thơ nổi tiếng đã viết, khoảng cách xa nhất trên thế giới này chính là tôi ở ngay trước mặt em, nhưng em không biết tôi yêu em.
Tôi dường như không nén được xúc động, liên tục đưa chén trà lên miệng, nhấm nháp, cố giữ vẻ mặt bình thường. Cho dù Trần Trần không hạnh phúc, nhưng vẫn là người đã có gia đình, tôi chỉ có thể là Cỏ Mùa Xuân trên mạng.
Ý nghĩ đó làm tôi bình tĩnh, giữ thái độ lịch thiệp khách sáo có phần xa cách, đối với Trần Trần điều đó là bình thường, em đương nhiên không biết những ý nghĩ xô dạt trong đầu tôi.
Bài phỏng vấn đã xong, tôi vẫn không để lộ mình, ra về ngay hôm đó, tôi đành bằng lòng với kết quả đó.
Tôi không muốn làm tổn thương Trần Trần, lại trở về tiếp tục làm cái hố nhỏ của em.
Đọc bài viết em gửi qua mạng, tôi cố tìm trong đó đánh giá của em đối với tôi, nhưng chỉ là những nhận xét bề ngoài, như dịu dàng, khả năng quan sát thị trường nhanh, nhạy bén, nhưng tôi cũng rất vui. Điều đó chứng tỏ em có thiện cảm với Tần Huyên, cho dù thiện cảm đó là do tôi giúp em thực hiện bài phỏng vấn, tôi cũng thấy hài lòng. Đọc mấy lần bài viết đó, ánh mắt long lanh cái nhìn chăm chú của em luôn hiện trong tâm trí tôi.
Một cô gái đáng yêu và nghiêm túc mới là người đẹp thực sự. Dường như tôi chỉ lặng lẽ đứng ngoài thế giới của em, nhưng biết rõ cuộc sống, tâm tư của em.
Chắc chắn em là người phụ nữ thích hợp nhất với tôi. Có tiếng nói chung, cùng sở thích, quan trọng nhất là tôi muốn chăm sóc nâng niu em. Một người đàn ông phải rất yêu một người phụ nữ, mới thực lòng muốn chăm sóc nâng niu cô ấy. Nhưng để được một người đàn ông yêu, không phải dễ.
Một năm sau, Trần Trần quyết định ly hôn. Em nhắn cho tôi. Tôi bội phần cảm tạ mạng Internet không xảy ra sự cố, để mẩu tin đó đến được với tôi.
Rõ ràng em rất thoải mái, tôi cũng thế. Tôi nhất quyết không để mất cơ hội, nhất quyết cướp được người, rồi tính sau. Vậy là có chuyến du lịch đảo Saipan.
Trần Trần ngạc nhiên đến độ suýt ngã trên bãi cát. Tôi bật cười, quay đi. Mấy ngày sau đó tôi thu hoạch lớn, một khi đã như bóng với hình, tôi không muốn em cảm thấy xa lạ.
Tôi biết, không dễ khiến Trần Trần chấp nhận Cỏ Mùa Xuân là Tần Huyên, nhưng để em chấp nhận Tần Huyên là bạn thì không khó. Để Trần Trần yêu tôi, hình như mới khó.
Một mối tình sâu nặng, một cuộc hôn nhân thất bại, cho dù em tỏ ra thoải mái, nhưng lòng đã như con ốc sên thu mình trong vỏ.
Núi không biết đi, thì người phải trèo qua. Câu danh ngôn cổ khích lệ tôi. Tôi đến thành phố của em, lí do đơn giản, vì chuyện kinh doanh. Tôi nghĩ có lẽ mình chưa đủ lãng mạn, gặp mấy lần, Trần Trần vẫn tiếp tôi như một người bạn, nhưng tôi không nản.
Tôi đã qua cái tuổi kiên trì theo đuổi phụ nữ. Thầ