Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
m việc, chỉ cần một ngày, rác đã chất thành núi, Trần Trần xa tôi, cũng không chịu được.
Mùa xuân đến, tôi nhận được tin nhắn của em. Tôi mỉm cười nhìn ra ngoài, rừng dương đã xòe bàn tay xanh mượt tràn trề sức sống. Tôi nhờ công ty mĩ thuật trang trí ngôi biệt thự của tôi giống cung điện trong chuyện cổ tích, sau khi đón Trần Trần, đợi trời tối mới đưa em về.
Trần Trần kinh ngạc nhìn tôi: “Làm gì thế này?”
“Đi vào khắc biết.”
Tôi dắt tay em, đây là lần đầu tiên tôi dắt tay em, nhưng cảm thấy tự nhiên như đã làm việc đó cả ngàn lần.
Đẩy cửa vào, phòng khách được trang trí như một khu rừng, các loài hoa nở rộ: lan hồ điệp, đỗ quyên, tây dương, anh đào, hoa hồng, kim tước, tiên khách lai, thạch đấu, phong tín tử, uất kim cương… lại còn một chiếc đu bằng mây dòng từ trên đỉnh xuống, ánh đèn màu mát dịu tô điểm. Quả thật, chính tôi cũng thấy mê.
“Anh muốn làm người nguyên thủy ư?” Trần Trần sững sờ hỏi tôi.
Tôi cười vang, bế bổng em đặt lên xích đu, “Phòng rất rộng em có thể đu thoải mái”.
Tiếng cười của Trần Trần như tiếng suối chảy trong rừng, trong veo lảnh lót. Tôi chìa chiếc nhẫn ra đúng lúc, “Anh cầu hôn lại, lấy anh nhé?” Trong thế giới như cổ tích này, chắc chắn Trần Trần sẽ mơ màng gật đầu.
Nhưng em nhún đu, bĩu môi: “Anh tâm địa bất lương!”
“Tâm địa bất lương! Anh hiểu cụm từ này theo nghĩa tốt, có ý khen lòng kiên trì và quyết tâm theo đuổi của anh, mọi việc đều hoàn hảo, không tiếc thời gian, công sức…”
Chưa nói hết, Trần Trần đã ngắt lời: “Bây giờ em phải xem hộp thư thoại của anh, chưa xóa đi chứ?”
“Thư thoại của chúng ta dài đến ba ngàn trang, anh chưa xóa trang nào!” Sao tôi lại xóa, tôi còn định in thành sách tặng em.
Trần Trần nhảy từ trên đu xuống, nghiêng đầu nhìn tôi. Tôi đành cất chiếc nhẫn, đưa em đi xem hộp thư thoại.
Em nhìn những trang thoại dài dằng dặc, trầm ngâm một lát, nói: “Anh còn dám nói tâm địa không bất lương, trong QQ của anh sao chỉ có mình em, người khác đâu, sợ em nhìn thấy, xóa rồi chứ gì?”
“Vốn mở QQ cho riêng em, đương nhiên chỉ có mình em.”
“Anh có ý đồ xấu từ lâu! Nhìn cái nick của anh!”
“Đúng, chắc chắn anh có ý đồ, mong em như cỏ đợi mùa xuân, anh mai danh ẩn tích ba năm, cỏ đã mọc kín sa mạc Sahara rồi!”
Trần Trần cười vang, tôi kéo em lại, hôn! Nhân lúc em mơ màng, đeo chiếc nhẫn vào tay em, Trần Trần hé mắt, rồi nhắm lại, hàng mi dài rung rung làm tôi xốn xang hạnh phúc.
“Trần Trần, anh yêu em, từ rất lâu…”
“Trước khi đến đây, em đã gặp A Dương, tất cả đã khác rồi.”
Tôi sửng sốt sung sướng, tôi đương nhiên biết sẽ khác, A Dương trong lòng em tuyệt đối không phải là A Dương có vợ có con như bây giờ. “Không khác cũng chẳng sao, anh vẫn yêu em.”
Có trời biết, nếu anh ta không khác, tôi có chịu được không. Nhưng, Trần Trần đã đến đây, khác hay không, kết quả vẫn thế. Em nhất định sẽ yêu tôi, chỉ yêu tôi.
Bướm trắng đã bay đi
Cơ hồ từ khi con bướm đó bay đi, em đã không còn là Thiên Trần trong kí ức tôi. Hoặc là Thiên Trần trong kí ức chỉ thuộc về tôi, còn em không thuộc về tôi nữa.
Một đoàn dài những chiếc xe Mescedes đen bóng từ từ lướt qua trước mặt tôi, bó hoa tươi và những quả bóng màu trên xe đâm vào lòng tôi. Ánh nắng sớm, mới hơn chín giờ đã mang cái nóng chói chang của mùa hè làm tôi nhức mắt.
Tôi muốn tin, chính ánh nắng gay gắt nhất mùa hè chứ không phải nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi.
Khi chiếc xe đi đầu lướt qua, từ xa tôi chỉ có thể nhìn thấy một góc tấm voăn trắng, chiếc xe đen bóng càng làm nó thêm nổi bật, như cánh bướm trắng bay trong gió, không nén được tôi gọi một câu, “Trần Trần…”, đó là giọng của tôi ư? Khàn đặc như của một khách bộ hành đi trên sa mạc quá lâu, khô chát không còn hơi nước, trầm như tiếng sấm từ xa lắc vọng về. Vừa thốt lên, chưa kịp vang hai mét đã tắt ngấm.
“A Dương, có những thứ không thể nào mãi mãi, không có tuyệt đối và duy nhất…”
Tôi biết anh muốn an ủi tôi, tôi hiểu, đạo lí đó đều rất hiểu, chỉ có điều… tôi cố bình tĩnh nói, “Em muốn kết hôn, sớm muộn cũng phải kết hôn, chỉ cần người tốt là được, cô gái lần trước chúng ta gặp ở quán bar rất khá, nếu cô ấy bằng lòng, em muốn cưới cô ấy”.
“A Dương, đừng hận đời!” Sư huynh cau mày, nhìn gần, anh càng gầy.
Tôi cúi đầu, thực ra anh ấy cũng rất buồn, “Không phải hận đời, cũng thế cả thôi, vợ, chỉ cần tốt tính, có gì khác nhau?”
Tôi không dám nhìn anh, không cần nhìn cũng biết, sẽ là đau lòng, thương cảm, xót xa.
Có lẽ anh cũng hiểu, người vợ đó là ai không quan trọng, đều không phải Thiên Trần của tôi, Thiên Trần của tôi đã hóa thành bướm trắng bay đi.
Hôm cưới, tôi không mời Thiên Trần, Nghiêu Vũ. Một hôn lễ ồn ào và cô đơn. Tôi đứng trên bục nhìn về phía cửa phòng cưới, lại nhớ tới trong hôn lễ của một người bạn, ánh mắt tôi vượt trên đám đông, tìm kiếm Thiên Trần, thầm ao ước, người đi tới từ đầu thảm đỏ phía kia là Thiên Trần của tôi.
Tôi mỉm cười, dắt tay cô dâu của mình đi trong tiếng vỗ tay.<