Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.
ất vọng tự đáy lòng khi thấy cô vui vẻ nói cười với người đàn ông khác, trong khi anh lại không thể đùng đùng bỏ đi.
Đỗ Lối thận trọng quan sát Hứa Dực Trung. Anh ngồi yên mặt không để lộ dấu vết. Cô ngồi đối diện, không biết từ lúc nào anh trở nên ít nói, cầm ly rượu tư lự ngước nhìn. Lúc đầu tưởng anh nhìn cô, lát sau liền nhận ra, tâm trạng Hứa Dực Trung bất ổn. Cô chợt quay người, khóe mắt liếc thấy Nghiêu Vũ.
Lúc này, phẫn nộ trào lên trong lòng Đỗ Lối, lòng kiêu hãnh của cô bị giáng một đòn đau, không có gì làm tổn thương một cô gái đến như vậy. Cô thầm hối hận, tự dưng đề nghị đến quán này! Đỗ Lối quyết định, từ nay tất cả những nơi Nghiêu Vũ quen thuộc cô sẽ tuyệt nhiên không đến.
Cô chăm chú nhìn Hứa Dực Trung, vẻ thách thức lộ ra trong đôi mắt đẹp, “Hứa Dực Trung, anh có nhảy không?”.
“Ha ha, trò đó dành cho giới trẻ, tôi không hợp”. Hứa Dực Trung vừa uống rượu vừa nói, bảo anh chen vào, cũng uốn éo như điên giống đám choai choai kia, anh không làm được.
Đỗ Lối đứng lên, “Em sẽ nhảy cho anh xem!”. Cô thoăn thoắt nhảy lên chiếc bục cao bên cạnh sàn nhảy, khuôn mặt đẹp, dáng người thon thả, động tác bốc lửa khiến đám thanh niên xung quanh phấn khích hú vang từng trận.
Hứa Dực Trung cầm ly rượu, cười cười nhìn cô, vẻ đoan trang thanh lịch lúc làm việc, những chăm sóc tinh tế ngoài giờ và vẻ cuồng nhiết quyến rũ lúc này, điểm nào của Đỗ Lối cũng đủ hấp dẫn đàn ông.
Nhưng sao anh không có cảm giác đó với cô? Sự vấn vương… rung động? Anh nhớ tới lời nói đùa của Trương Lâm Sơn hôm nào: “Dực Trung, có quá nhiều phụ nữ đẹp vây quanh cậu, cho nên cậu miễn dịch đối với họ!”. Anh lắc đầu, phụ nữ đẹp, đàn ông đều thích, nếu chỉ ngắm nhìn và thích đơn thuần, trong tập đoàn không thiếu người đẹp, tài ăn nói và ngoại hình của cố vấn Trí Nghiệp cũng có thể xứng là thượng đẳng, cho dù không bằng Đỗ Lối, cũng không kém bao nhiêu.
Đang nghĩ vậy, Đỗ Lối đã nhảy được nửa bài, phấn khích ra khỏi vòng người đang quay cuồng, lau mồ hôi nói to, “Lâu lắm không nhảy, ra mồ hôi thật dễ chịu!”.
“Ha ha đúng thế, vận động làm người ta khỏe mạnh, nhảy rất đẹp!”. Hứa Dực Trung chạm cốc với cô, uống một ngụm nói.
Đỗ Lối lòng như vỡ ra một nỗi thất vọng lớn dần, Hứa Dực Trung có thích nhưng ánh mắt không có vẻ ngây dại ở mắt đàn ông hướng vào cô. Đỗ Lối cười hỏi anh, “Chẳng lẽ anh chưa từng nhảy như vậy?”.
“Có, hồi đại học tôi còn là chủ công của một ban nhạc!”.
“Ô, thế sao? Vậy anh đừng ngồi dí ở đó, anh đâu phải ông già, đến chỗ này phải thoáng một chút mới hay!”.
Hứa Dực Trung nhìn đám người xung quanh, chỗ này gần Đại học C, sinh viên đông, môi trường này không thuộc về anh. Anh cười cười không nói.
Đã rất muộn, sắp mười hai giờ đêm, Đỗ Lối cay đắng nghĩ, nếu Nghiêu Vũ không xuất hiện, có lẽ Hứa Dực Trung đã đưa cô về từ lâu. Cô hơi ngoái đầu, “Dực Trung, kia có phải Nghiêu Vũ và Tiêu Dương? Khéo quá, có nên đến chào họ một câu?”.
Hứa Dực Trung nhìn cô mỉm cười: “Được”.
Đỗ Lối đứng dậy, cầm ly rượu đi về phía Tiêu Dương và Nghiêu Vũ.
Hai người đang rất vui, sự sảng khoái phấn khích, nhất thời xua đi phiền muộn trong lòng, ngày mai hẵng hay, cho dù có thoải mái một ngày cũng tốt.
Con người có lúc như thế, cần dùng cách thức khác nhau để cân bằng tâm lí. Ví dụ, phụ nữ lúc không vui thường đi mua đồ, làm lại tóc, tâm trạng do đó cũng thay đổi. Không khí huyên náo, âm nhạc, đám người cuồng nhiệt, rượu tất cả đều phù hợp nhất đối với Tiêu Dương và Nghiêu Vũ đang bộn bề tâm trạng.
“Hai người đến lúc nào? Thiên Trần đâu?”. Đỗ Lối vui vẻ hỏi.
Mặt Tiêu Dương lộ ra nụ cười ngạc nhiên, “Đỗ Lối? Ha ha, chúng tôi đến được một lúc, Thiên Trầm hơi cảm, ở nhà nghỉ ngơi”.
“Có nặng không?”. Đỗ Lối quan tâm.
“Thời tiết này dễ bị cảm, nhẹ thôi, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏi”. Tiêu Dương trả lời, quay đầu cười với Hứa Dực Trung, “Phó tổng Hứa, xin chào!”.
Hứa Dực Trung cười, “Gọi tên thôi, Tiêu Dương, thì ra Nghiêu Vũ có thể uống được rượu đấy chứ!”.
Nghiêu Vũ cười lắc đầu.
“Nghiêu Vũ không uống được rượu, chỉ một cốc để có cảm giác, anh đừng nghĩ cô ấy uống được”. Đỗ Lối chủ động bênh vực Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ hơi ngạc nhiên nhìn cô, cười: “Đỗ Lối nói đúng, tửu lượng của tôi chỉ một ly. Để có cảm giác”.
Đỗ Lối đi đến cạnh Nghiêu Vũ, cười hỏi: “Hiếm hoi lắm mới thấy cậu uống rượu, hôm nay chắc rất vui?”.
“Thỉnh thoảng như vậy cũng hay. Còn cậu, vẫn tốt chứ?”. Nghiêu Vũ nói ý tứ.
“Vẫn ổn!”.
Hai người không nói nữa.
Tiêu Dương lắc bình rượu trong tay, rót cho mọi người, bốn người cùng uống coi như chào hỏi.
“Các bạn bình thường cũng thích chơi như thế này à?”. Hứa Dực Trung hỏi Tiêu Dương.
“Thỉnh Thoảng, còn Phó tổng Hứa?”. Tiêu Dương lịch sự hỏi.
“Đã nói rồi, gọi tên thôi. Đừng khách khí”.
Tiêu Dương cười, “Được, Dực Trung!”.
Hứa Dực Trung không nhìn Nghiêu Vũ nữa. Nhưng anh biết cô cũng không nhìn anh, một lần cũng không.
Đỗ Lối ngửa mặt, nói với Hứa Dực Trung, “Dực Trung, sắp một giờ rồi, em hơi buồn ngủ”.
“À, cũng muộn rồi, chúng ta đi thô