Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342028
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.
Dương mới xây đến tầng hai, nghe nói trong hồi chợ nhà ở vừa rồi đã bán hết veo!”. Trong mắt anh là nụ cười không giấu nổi.
Hai nhà là đối thủ, Gia Lâm ra tay không chậm, đều muốn khai thác khu mới, quảng bá thương hiệu của mình.
“Ha ha, chúng tôi cũng có mảnh đất ở khu Giang Dương cần khai thác, dự án chẳng phải đã gửi lên chỗ anh”.
“Ờ, xem rồi, kì phùng địch thủ, khu đất của cậu ngay sát khu của quốc tế Đông Nam”.
Hứa Dực Trung nhướn mày, chạm ly với Trương Lâm Sơn, “Phòng quy hoạch của anh dưới quyền quản lí của phó giám đốc Chu phải không?”.
“Đúng, anh ta quả rất có tài, tuổi mới bốn mươi”. Trương Lâm Sơn cười.
Hứa Dực Trung rót rượu cho Trương Lâm Sơn, “Sơn Tử, tôi thấy anh cũng rất có năng lực, trẻ măng đã làm trưởng phòng, tiền đồ thênh thang. Chỉ có tôi bất tài, vẫn ăn bám ông già, trong ngõ mình ngày trước, chỉ có anh là giỏi nhất!”.
Trương Lâm Sơn vỗ vai Hứa Dực Trung, cười lớn, “Anh em ta còn khách khí như vậy, cậu vẫn lẻo mồm như hồi nhỏ!”.
Hai người vui vẻ ăn uống, Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, thấy không còn sớm, chuyện cũng bàn xong, vui vẻ, “Tối nay anh còn việc gì nữa không? Nếu không, mời anh cùng tôi đến dự liên hoan, hai phòng bên dưới hợp tác tổ chức liên hoan, nghe nói nếu tôi không đến, tôi phải chi bữa đó, muốn đến xem thế nào”.
“Tôi đi được không?”. Trương Lâm Sơn hỏi.
“Đi với tư cách cá nhân, chỉ là bữa liên hoan thường, không phải là tiệc tùng tiếp khách!”. Tính hiếu kỳ của Hứa Dực Trung bị Đỗ Lỗi kích thích. Thầm nghĩ hai phòng đó rất lâu không ăn với nhau, sao bỗng dưng lại cùng tổ chức liên hoan.
Khi Hứa Dực Trung và Trương Lâm Sơn đi vào nhà hàng, nghe thấy một trận cười rộ từ bên trong. Nhìn vào thấy mọi người ngồi kín hai cái bàn tròn rộng, Đỗ Lối một mình đứng giữa cầm ly rượu vang dở khóc dở cười, thấy hai người vào, cô sung sướng reo lên, “A, chính chủ đến rồi!”.
Mọi người cười rộ, “Phó tổng Hứa đến đúng lúc! Nếu không trợ lí Đỗ sắp trụ không nổi!”.
Hứa Dực Trung đang ngơ ngác, Đỗ Lối đã đi đến, đặt ly rượu vào tay anh và Trương Lâm Sơn, “Nếu anh không đến, em phải một mình tác chiến, không phòng nào chịu nhận em, một mình bơ vơ, rượu của anh em phải uống thay!”.
Hứa Dực Trung cười, giới thiệu Trương Lâm Sơn, sau đó cùng mọi người chạm li. Nhân viên hai phòng đa số đều trẻ, họ ồn ào đua nhau đến chúc rượu hai người. Hứa Dực Trung nháy mắt chỉ vào ông bạn. Trương Lâm Sơn cười ha hả, “Bây giờ mới hiểu vì sao cậu lôi tôi đến đây. Thôi được, hôm nay rất vui, cạn ly!”.
Hứa Dực Trung mỉm cười nháy mắt, hai người hiểu ý, anh rất khoái trá, nghiêng đầu hỏi Đỗ Lối: “Bây giờ có thể tiết lộ được chưa? Lí do liên hoan?”.
Đỗ Lối cười, đứng lên nói to: “Tắt đèn! Tắt đèn! Đến giờ rồi!”.
Đèn trong phòng vừa tối, nhân viên nhà hàng đẩy chiếc bàn nhỏ để bánh ga tô vào, tất cả hát bài mừng sinh nhật, Hứa Dực Trung không hiểu, Đỗ Lối vui vẻ nói: “Phó tổng Hứa của chúng ta, một lòng vì công việc, quên cả sinh nhật của mình!”.
Lúc này Hứa Dực Trung mới nhớ ra, trên chứng minh thư, hôm nay là sinh nhật, trước giờ theo quy định của bố, cả nhà luôn tổ chức sinh nhật anh theo âm lịch, anh cười cảm ơn.
Đỗ Lối vui vẻ đứng trước mặt anh, trong ánh nến, mắt cô dịu dàng như nước, “Anh thổi nến rồi ước đi!”.
Hứa Dực Trung liếc nhìn Trương Lâm Sơn, anh ta cười nhăn nhở, nhìn trả. Hứa Dực Trung nhắm mắt suy nghĩ, thổi một hơi tắt nến. Tiếng vỗ tay rầm rầm, Đỗ Lối lại đưa cho anh bát mì trường thọ, “Nhất định phải ăn!”.
Mắt cô long lanh ánh sáng quen thuộc. Anh hiểu, tất cả những thứ này đều do Đỗ Lối dày công bố trí, mắt lướt qua các nhân viên xung quanh, mọi người vui vẻ nhìn anh chờ đợi, anh thầm than thở, mỉm cười gắp một đũa mì đưa lên miệng. Ăn xong mì, Hứa Dực Trung vui vẻ nói, “Bây giờ tôi mời mọi người đi hát, ai cũng phải vui hết mình!”.
Mọi người vỗ tay hò reo tán thưởng. Sau khi ngồi xuống, Hứa Dực Trung nói với Đỗ Lối, “Cảm ơn!”.
Đỗ Lối lườm anh, “Chỉ có vậy thôi à?”.
Trương Lâm Sơn cười, “khục” một tiếng, “Dực Trung, nghe thấy chưa, kiểu gì cậu cũng phải trả đủ mới được, Tiểu Đỗ sinh tháng mấy?”.
“Vừa may, cũng tháng này!”. Đỗ Lối phấn khởi.
“Ô, tháng này được ăn không hai bữa tiệc của Dực Trung, đến lúc đó nhất định phải mời tôi!”.
“Đương nhiên!”. Đỗ Lối nhoẻn cười.
Hai người nói xong, cùng quay nhìn Hứa Dực Trung. Anh cười xởi lởi, “Nhất trí, đảm bảo sẽ làm thật tưng bừng!”.
Mọi người ăn xong, kéo nhau đi hát, Hứa Dực Trung cố gắng quan tâm đến từng nhân viên, anh xoay tứ phía tiếp mọi người, Đỗ Lối lại tiếp Trương Lâm Sơn.
Không phải tiếp khách, Trương Lâm Sơn tối nay tỏ ra đặc biệt thoải mái, Hứa Dực Trung mấy lần liếc lại đều thấy Đỗ Lối lúc rót rượu, lúc cùng hát với anh, nên cũng mặc hai người. Các nhân viên để ý, biết đây là nhân vật được phó tổng quan tâm, tự nhiên cũng nhiệt tình tiếp đón, lần lượt đến chúc rượu, không để Trương Lâm Sơn ngồi suông lúc nào.
Rượu chính là vậy, văn hóa mấy ngàn năm hình thành bản sắc độc đáo. Người ta nói, vô tửu bất thành yến. Yến tiệc không có rượu, không khí