Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.
âm áy náy vì đã cố tìm cách buộc cô thức đêm làm việc nên mới mời cô đi ăn.
Cô ngước nhìn Hứa Dực Trung, ánh nến hắt lên khuôn mặt tuấn lãng của anh ta, khóe miệng với đường gấp rõ ràng, thấp thoáng nụ cười, cử chỉ lịch lãm, rất hào hoa. Một người như vậy, cả ngoại hình lẫn túi tiền đều đáng nể, thịnh tình của anh chắc không chỉ với một mình cô. Bạn bè? Anh ta cảm thấy làm bạn với cô rất thú vị sao? Nghiêu Vũ nhiều bạn, cô đã quen người ta thích kết bạn với mình. Hứa Dực Trung chắc cũng thế, lòng lập tức nhẹ nhõm, lại thấy tiếc vì đã từ chối công việc của Gia Lâm, “Tôi sợ nhất là rắc rối, cho nên mới từ chối dự án mới của Gia Lâm!”.
“Sao lại nói thế?”.
“Tôi ngại Đỗ Lối, cô ấy thật sự đã nhắm anh, đi với anh, liệu cô ta có để tôi yên? Ha ha!”.
“Ra vậy, cô và Đỗ Lối có chuyện gì?”.
“Cũng không có gì, chỉ là phụ nữ với nhau thường hẹp hòi, cô ấy hẹp, tôi cũng hẹp, nhìn nhau thấy nghịch mắt, không hợp. Nếu tôi cướp ý trung nhân của cô ấy, Đỗ Lối sẽ không vui. Mà tôi lại không có ý đó với anh, như vậy chẳng phải tự chuốc rắc rối vào thân?”.
Hứa Dực Trung nghe vậy, rất khó chịu. Nghiêu Vũ nói thẳng không có ý với anh? Anh sờ cằm! Đúng, khuôn mặt ngời ngời làm thiên hạ chết mê này của mình lại bị cô vẽ thành mặt lợn! Anh cười nhìn cô, “Cô nói vậy quả thực đại tổn thương lòng tự tôn của tôi. Nói xem, tôi có chỗ nào không tốt? Sao lại không có ý với tôi?”.
“Anh chẳng có gì là không tốt, nhưng người tốt không hiếm, tôi thích hết được sao?”.
Hứa Dực Trung cười, nói vậy cũng có lí, nhưng anh không cam lòng, “Nhưng tôi có ưu thế hơn người! Điển trai, lại có tiền, tìm đâu ra?”.
Nghiêu Vũ cười vang, “Anh không chỉ dẻo mồm, da mặt cũng rất dày. Tầm mắt Đỗ Lối quả không bằng tôi!”.
Hứa Dực Trung hơi phật ý, “Cô không thích tôi vậy sao? Người ta thích tôi, cô lại bảo mắt có vấn đề?”.
Nghiêu Vũ cười ngặt nghẽo, “Anh trẻ con quá, có thế cũng để bụng?”.
“Sao không để bụng? Tự tôn đàn ông bị tổn thương nghiêm trọng!”. Hứa Dực Trung nhăn mặt làm bộ đau khổ, khiến Nghiêu Vũ cười chảy nước mắt. Cô cảm thấy bữa ăn này quả thật rất ngon.
Khi cô thôi cười cúi đầu ăn tiếp, ánh mắt Hứa Dực Trung trở nên dịu hiền. Nghiêu Vũ quá dễ tin người, một con sói đầy dã tâm ngồi trước mặt cũng không nhận ra. Anh chỉ muốn hiểu cảm xúc của mình rõ hơn mà thôi.
Anh quyết định bắt đầu từ làm bạn với Nghiêu Vũ. Ở quán bar hôm nào nhìn thái độ của cô đối với Tiêu Dương anh đã nghĩ, khi trở thành bạn bè, nhất định Nghiêu Vũ không từ chối tiếp xúc anh.
Bằng này tuổi, anh chưa bao giờ thận trọng như vậy, người ta nói, thứ không có được mới là tốt nhất, anh không muốn vì cảm giác đó mà khiến mình trở thành kẻ ngốc.
Nghiêu Vũ thoải mái cười đùa mất hẳn thái độ xa cách ban đầu. Hứa Dực Trung nghĩ, nhất định là vậy, chẳng qua do anh không cam lòng, tuyệt đối không phải là yêu cô.
Nghiêu Vũ vừa ăn, vừa nhìn chiếc giá nến mô phỏng hình cây đèn thần của Aladanh, giơ tay cầm lên xem kĩ. Nó được chế tác khá tinh xảo, hoa văn chạm khắc rất đẹp, cô vuốt nhẹ những đường hoa văn. “Có đúng là của Pakistan?”.
“Cô thích à?”.
Nghiêu Vũ gật đầu, “Nghe nói chỉ cần xoa lên đèn thần là có một vị thần xuất hiện đáp ứng một điều ước của chủ! Còn nhiều hơn quà của ông già Noel!”. Nghiêu Vũ nói.
Vẻ trẻ con của cô khiến Hứa Dực Trung buồn cười, anh nhìn quanh, thấy nhân viên nhà hàng đứng phía xa, miệng cười tinh quái, cầm một giá nến lên ngắm nghía, sau đó Nghiêu Vũ trố mắt nhìn anh rút cây nến ra, giấu giáo nến vào áo complet, cô há miệng, anh đang làm gì? Một người đàn ông ba mươi tuổi, phó tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm nổi tiếng thành phố này, anh…
“Ăn xong chưa? Sắp mười hai giờ rồi, nếu ăn xong chúng ta đi thôi!”. Hứa Dực Trung nháy mắt với cô, rút tiền để lên bàn.
Nghiêu Vũ đầu cúi gằm, sợ bị phát hiện.
Ra khỏi nhà hàng, Hứa Dực Trung bỗng lôi giá nến trong áo đưa cho cô, “Tặng cô quà Giáng sinh! Có cần tôi bỏ trong cái hộp để cô mở ra?”.
Nghiêu Vũ ngây người nhìn giá nến trong tay anh, ngoái đầu liếc nhanh về phía nhà hàng, kéo anh chạy thẳng, “Xấu hổ quá! Không đi mau, người ta phát hiện đuổi theo thì phiền!”.
Hứa Dực Trung bị cô kéo chạy một đoạn xa, thấy Nghiêu Vũ thở hổn hển, anh cười ngất, “Đồ ăn trộm có phải càng đẹp?”.
“Đúng”, Nghiêu Vũ gật đầu thật mạnh, cũng cười theo. Bao nhiêu năm không làm trò đó, thì ra thú vị thật!
Hứa Dực Trung nhìn cô