Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.
không nén được cười, “Xe của tôi vẫn để trong sân nhà hàng, vẫn phải quay lại”.
“Tôi không quay lại đâu, mình anh quay lại thôi, rồi lái xe đến đây!”, Nghiêu Vũ cười khúc khích, “Ngộ nhỡ bị bắt, không thể bị tóm cả hai, đúng không?”.
Hứa Dực Trung nhăn mặt, “Cuối cùng tôi đã biết thế nào là khinh suất khi kết bạn! Được rồi, vì món quà Giáng sinh của cô, đành vậy!”. Anh nhanh chóng đi vòng phía sau, quay lại lấy xe, một lát đã lái đến.
Nghiêu Vũ ngồi trong xe say sưa ngắm chiếc giá nến, hình dung lại điệu bộ của anh khi giấu nó vào trong áo vest, lại cười ngặt nghẽo.
Hưa Dực Trung nghiêng đầu nhìn cô, anh thích nhìn vẻ sung sướng của cô, cảm thấy những nơi nụ cười của cô vọng đến, bóng tối rút đi như thủy triều nhường cho khoảng không tươi sáng. “Lần sau thích gì, tôi sẽ ăn trộm cho cô!”.
Nghiêu Vũ hoảng hốt, “Đừng, như thế không hay!”.
“Ha ha!”. Hứa Dực trung cười vang, Nghiêu Vũ quả thực rất thú vị, anh vừa cười vừa nói, “Ăn trộm nhiều cũng không thú vị, đúng không? Chỉ một giá nến này làm kỉ niệm được chứ? Nếu lương tâm cô cắn rứt, ngày mai tôi đưa tiền đến coi như mua lại!”.
“Thôi, chỉ một lần này là được, hi hi!”. Nghiêu Vũ lại cười, cứ nghĩ tới điệu bộ anh lúc thủ giá nến giấu vào trong áo lại không nhịn được cười.
Xuống xe, Nghiêu Vũ cầm giá nến lắc lắc trước mặt anh, “Hứa Dực trung, cảm ơn món quà Giáng sinh, quả thật rất bất ngờ, cảm ơn!”. Khi cô cười lộ ra hàm răng trắng nhỏ, đều tăm tắm. Dưới ánh đèn đêm, bước chân vui như con hươu sung sướng.
Anh phấn chấn vô cùng, thái độ của Nghiêu Vũ lúc này quả thực rất tốt, cuối cùng cô đã gọi tên anh, luôn miệng cảm ơn.
“Nếu cô cần gì cứ xoa tay vào nó, biết đâu sẽ có vị thần xuất hiện thật!”.
Anh cười ha hả nhìn cô đi lên cầu thang, đèn từng tầng lóe sáng rồi lại tắt, đã nhiều lần nhìn cô lên tầng như vậy, chỉ có lần này lòng anh lai láng một cảm xúc dịu dàng. Đến khi đèn tầng bảy sáng lên, anh bấm còi tạm biệt rồi mới phóng đi.
Trở về nhà, vào phòng tắm, rửa mặt, chợt phát hiện trong gương, mặt mình vẫn đang cười. Anh nghi hoặc nhìn vào gương nhe răng, lại ngây ra, rồi kinh ngạc, rốt cuộc mình bị làm sao, có thể ăn trộm giá nến ở nhà hàng cho Nghiêu Vũ? Lại còn sung sướng cười mãi không thôi?
Một mình trong gió lạnh
Đồng Tư Thành nhìn ánh đèn, cảm giác Nghiêu Vũ đang ở bên. Anh biết những lời nói của mình hai năm trước đã đập nát giấc mơ tình yêu của cô. Anh luôn cho rằng, do Nghiêu Vũ đọc quá nhiều tiểu thuyết, mà những gì tiểu thuyết viết đâu phải là hiện thực.
Đồng Tư Thành vừa về nước, chưa quen chênh lệch múi giờ, đêm không ngủ được, ngày ngủ ly bì. Anh cố gắng rút ngắn thời gian ngủ ban đêm, dành thời gian cùng Tiêu Dương lo liệu việc công ty. Công ty chưa khai trương, Tiêu Dương đã lôi kéo được mấy khách hàng cũ. Hai người rất vui, tràn đầy tin tưởng vào tương lai.
Thời gian này công việc chủ yếu do Tiêu Dương đảm trách, chiều và tối Đồng Tư Thành mới ghé qua công ty. Hai người mới tạm thuê ba nhân công, bận bù đầu.
“Sư huynh không đi gặp Nghiêu Vũ thật sao?”. Tiêu Dương hiếu kì hỏi dò.
Ngồi bên một khóm hoa phía xa, gió lạnh tháng mười hai không làm anh thấy lạnh, nhìn ánh đèn lọt ra từ phòng Nghiêu Vũ, anh cảm thấy toàn thân tràn trề động lực.
Lòng bồn chồn, chỉ muốn chạy lên tầng gõ cửa, nhưng cuối cùng vẫn nén lại. Lặng lẽ đứng dưới khu nhà, không ngừng hình dung cảnh tượng Nghiêu Vũ nhìn thấy anh, không ngừng tự nhủ, đợi công ty hoạt động thật tốt mới đi gặp cô. Anh nghĩ, chỉ có điều kiện tốt mới có thể nuôi dưỡng tình yêu.
Quanh quẩn dưới nhà, nhìn ánh đèn kia, anh đoán nhất định Nghiêu Vũ đang lên mạng đọc tiểu thuyết. Trước đây anh thường cười cô: Nghiêu Vũ, không phải em đọc sách, mà là ăn sách. Tốc độ nhanh như vậy, có đọc kĩ không?
Em chỉ nhìn lướt là không quên!
Nghiêu Vũ rất thích đọc tiểu thuyết, nghe nói hồi nhỏ nhà không có người trông, liền bỏ cô vào thư viện, đọc sách là thú vui lớn nhất của cô. Vào đại học, cô thường lên mạng đọc tiểu thuyết, đọc cả trong thời gian tự học. Đồng Tư Thành thấy lạ hỏi cô sao không đọc giáo trình?
Có biết vì sao em học khoa Văn không?
Vì sao?
Bởi vì khoa Văn rất đơn giản, chỉ cần đọc nhiều là được. Lí lẽ méo mó của cô anh không nói lại được, thành tích của cô cũng bình thường, chỉ cần đủ điểm qua các kì thi, cho nên anh cũng để mặc cô.
Đồng T