XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.

ấp úng nói dối: “Tôi có người bạn từ nước ngoài về, chúng tôi phải tụ tập, giám đốc xem, khách dự tiệc sẽ rất đông, vắng mình tôi có sao!”.
“Thế này vậy, cô đến một lát, trình diện xong hãy đi!”.
Giám đốc đã nói vậy, Nghiêu Vũ đành gật đầu, “Vâng”.
Cô thầm nghĩ, mình thật sự mong chờ ngày mai? Tại sao? Lẽ nào mình chưa nguội lòng với Đồng Tư Thành?
Hay là muốn kiểm nghiệm dự đoán của mình?
Hứa Dực Dương gọi Hứa Dực Trung đến văn phòng, mắng một trận, “Em có biết lần trước giao cho Đại Đường phụ trách toàn bộ chương trình mừng Giáng sinh chúng ta tiêu tốn hết bao nhiêu tiền? Mất không một vạn rưỡi tiền thiết kế! Chính là thiết kế đó, theo chỗ anh biết, ba sơn trang suối nóng của thành phố này đều có chương trình giống nhau!”.
Hứa Dực Trung ngây người, nói: “Anh à, em thấy vẫn có nhiều cái mới, có giống nhau cũng không giống hoàn toàn!”.
“Thôi đi! Đừng có lúc nào cũng ưu tiên Vương Lũy, việc công ty không phải trò đùa!”. Hứa Dực Dương hơn cậu em mười tuổi, giúp cha làm kinh doanh, một đồng xu cũng tính toán chi li.
Hứa Dực Trung hơi bối rối, lúc đọc thiết kế chương trình của Nghiêu Vũ quả thật anh thấy rất được, chỉ riêng tiết mục bố trí các hộp quà trên cây thông Noel ở khu trung tâm để tặng trẻ em đã rất đặc biệt. “Anh à, lẽ nào các hộp treo trên cây thông của họ cũng có quà thật?”.
“Lại còn không! Riêng khoản này, tiền mua quà đã phải chi thêm hơn bốn ngàn!”. Hứa Dực Dương tức giận.
“Thật sao? Chẳng lẽ ý tưởng giống nhau?”. Hứa Dực Trung kinh ngạc thật sự, rút thăm trúng thưởng, các nơi có thể giống nhau không có gì lạ. Nhưng tặng quà thật trân cây cho trẻ em nếu cũng giống nhau thì lạ thật.
Hứa Dực Dương nhìn vẻ mặt ngây ngô của cậu em, lại không đành lòng, thở dài, “Thôi, lần sau thiết kế không giao cho người của Đại Đường nữa. À, Dực Trung, chuyện sinh nhật là thế nào? Em định theo đuổi Đỗ Lối thật sao?”.
“Ha ha, không có chuyện đó!”. Hứa Dực Trung gạt đi hồ nghi trong lòng, cười trả lời.
Mặt Hứa Dực Dương cuối cùng từ âm u chuyển thành hé nắng, “Chủ ý này không tồi, Dực Trung, cha cũng tham dự, đằng nào cả nhà hôm đó cũng tề tựu”.
“Quà sinh nhật em đâu?”.
“Muốn quà gì?”.
“Anh trai, bất ngờ mà! Nói ra còn gì là bất ngờ!”. Hứa Dực Trung nói lại câu của Nghiêu Vũ. Vừa nói xong lại bực mình, “Không cần, lớn bằng này rồi, cần gì quà sinh nhật, ngày mai anh cho em nghỉ, không bắt em đi tiếp khách là được”.
Khi ra khỏi văn phòng, Hứa Dực Trung cáu kỉnh nghĩ, viết cả đêm vậy mà xoàng như thế? Còn làm bộ làm tịch không muốn gặp mình! Vì bản thiết kế chương trình đó anh đã phải nhịn đói đích thân mang bữa sáng đến cho cô vào lúc năm giờ, còn tự tay chỉnh sửa, lại còn cảm thấy rất thú vị.






Sinh nhật của hai người
Anh tìm đến mệt bã người, Nghiêu Vũ lại tắt máy? Hôm nay còn là sinh nhật anh, vậy mà nửa đêm còn chạy đi mua quà cho cô! Chắc là nhìn thấy số điện thoại của anh cô mới tắt máy, một cú điện lại hỏi thăm cũng không có?
Thứ năm, người của hiệu bán hoa mang đến bó hoa và một hộp quà nói rõ là đưa tặng Nghiêu Vũ. Một bó hoa uất kim cương màu tím được bó rất đẹp, các cô gái ở văn phòng đều hiếu kì vậy lại xem.
Nghiêu Vũ hơi giật mình, đang định đi lấy hộp quà, Tiểu Điền và Tiểu Trần đã tranh lấy trước. Hét to bắt Nghiêu Vũ khai thật.
“Trả đây! Mình đâu biết của ai tặng!”.
Đồng Tư Thành cười nói, sau này anh sẽ mua khuyên vàng thanh nhã cho em xem có bị dị ứng không.
Khuyên tai là đồ trang sức Nghiêu Vũ thích nhất, sau khi bấm lỗ tai, đồ trang sức cô mua nhiều nhất là khuyên tai.
Đầu ngón tay chạm vào đôi khuyên vàng, hơi lạnh, Nghiêu Vũ mở ngăn kéo, bỏ vào đó.
Đồng Tư Thành không viết một chữ, Nghiêu Vũ hiểu ý anh. Cô không thấy cảm động.
Nghiêu Vũ buồn bã nghĩ, cô không cảm động nữa rồi, hai năm nay thỉnh thoảng nghĩ đến quá khứ, những mảnh vụn lấp lánh trong kí ức theo thời gian đều là những kỉ niệm đẹp.
Từ khi biết Đồng Tư Thành tháng mười hai sẽ trở về cô đã ngóng đợi ngày này ư? Món quà của anh, hoa của anh, cô đã nhận được, nhưng không thấy cảm động, không cảm thấy vui sướng bất ngờ. Cô biết ngày hôm nay Đồng Tư Thành sẽ có quà, nhưng không ngờ anh không đến gặp cô.
Anh chắc chắn tự tin là cô sẽ đợi, đợi thư anh, đợi quà của anh, đợi anh bằng mọi cách đánh thức hồi ức của cô, vậy là bỏ mặc cô, treo cô lên, đến khi anh đ