Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2098 lượt.
lúc em nghĩ Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành cho dù chia chia tay nhưng quá trình bốn năm của họ đã đủ đầy”.
Nhìn Đỗ Lối đang chăm chú quan sát anh, lòng Hứa Dực Trung rối loạn, không phải chưa tiếp xúc với phụ nữ, có phải Đỗ Lối chỉ muốn quá trình thật đơn giản?
Ánh mắt cô long lanh, trên mặt là nỗi buồn tủi, cô đơn vời vợi. Đỗ Lối thế này sao có thể không khiến anh mủi lòng, quan trọng nhất là cô còn quá ngưỡng mộ anh! Nếu Nghiêu Vũ dành cho anh bằng một nửa tình cảm của Đỗ Lối! Ồ, sao đã lại nghĩ đến Nghiêu Vũ? Lòng lại nôn nao muốn đi tìm Nghiêu Vũ, cảm giác mỗi lúc càng thôi thúc, cuối cùng biến thành tiếng thở dài. Anh biết, anh sẽ đi tìm cô, ý nghĩ nảy sinh, người đã nhẹ nhõm. Anh vui vẻ nhìn cô, “Đỗ Lối, chơi vui nhé, tôi đi trước đây”.
“Vâng!”. Đỗ Lối tựa lan can nhìn Hứa Dực Trung rời đi.
Được mấy bước anh chợt dừng, ngoái đầu, vẫn mỉm cười, “Đỗ Lối. Em là cô gái rất tuyệt vời, quá trình mặc dù đẹp, nhưng đối với một cô gái kết quả có lẽ quan trọng hơn, một lần nữa chúc em sinh nhật vui vẻ!”.
Hứa Dực Trung bước thật nhanh. Đỗ Lối đăm đăm nhìn theo bóng lưng đó, mạnh mẽ, thẳng tắp, tự tin, lòng cô một lần nữa tan nát.
Cô lại cười gằn, anh ta thật thông minh, cô nói gì, ý tứ thế nào anh vừa nghe đã hiểu. Đỗ Lối thật sự thích đàn ông như vậy, đầy thách thức, cô lặng lẽ mong lúc Hứa Dực Trung tìm thấy Nghiêu Vũ sẽ chạm trán với Đồng Tư Thành.
Thực tế, Đỗ Lối đoán không sai. Đúng là Đồng Tư Thành vẫn chờ Nghiêu Vũ dưới tầng, anh vẫn không định gặp cô, nhưng muốn im lặng nhìn cô từ xa.
Mưa to dần, áo khoác của anh đọng một lớp hạt mưa nhỏ, anh dùng ngón tay búng đi, nước từ chân hạt mưa bắn tóe.
Trước đây Nghiêu Vũ bảo anh không cần búng, chỉ cần giũ, như con chó giũ lông là được, nói xong cười giòn tan.
Đồng Tư Thành nhớ lại chuyện đó, bất giác mỉm cười, ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng bảy tối om, cảm giác như lại thấy Nghiêu Vũ ngó đầu ra vẫy tay với anh.
Ngày xưa, mỗi lần quay đi, anh biết Nghiêu Vũ vẫn nhìn theo, lúc nào cô cũng bịn rịn quyến luyến dán vào anh. Trước đây có lần anh nửa đùa nói với cô: Nghiêu Nghiêu, sự quyến luyến của em khiến lòng kiêu hãnh đàn ông của anh được thỏa mãn cực độ.
Bây giờ cô có còn nhìn anh như thế, lưu luyến anh như thế nữa không?
Đèn tầng bảy mãi chưa thấy sáng, Nghiêu Vũ vẫn chưa về. Đồng Tư Thành đứng chẵn hai tiếng đồng hồ dưới vòm cổng khu nhà, sắp mười hai giờ, Nghiêu Vũ vẫn chưa về.
Anh đột nhiên nhớ ra Thiên Trần đã nói, hôm nay tập đoàn Gia Lâm có tiệc mừng năm mới, Nghiêu Vũ và đồng nghiệp trong công ty đều đến đó, không biết có quay về. Thiên Trần cũng nhận được giấy mời, nhưng đưa giấy mời cho bố mẹ lấy cớ xin đi, tìm cơ hội gặp Tiêu Dương.
Đồng Tư Thành thở dài. Suối nóng ở Tây Sơn, khách tắm xong hầu như đều qua đêm ở sơn trang. Hôm nay anh không nhìn thấy cô rồi.
Nén lại nỗi thất vọng, Đồng Tư Thành tự nhắc mình không được nôn nóng, muốn làm lại với Nghiêu Vũ nhất định không được nôn nóng. Mỉm cười tự tin, anh quá hiểu cô.
Nhìn trời mưa, anh bước nhanh khỏi đó.
Mưa bụi lất phất, Nghiêu Vũ một mình lang thang trên phố. Cô không muốn về nhà, muốn đến một nơi ồn ào, về nhà một mình lại nghĩ tới Đồng Tư Thành. Cô đã cả trăm lần tự nhủ, chuyện đã qua chỉ còn là kí ức, nhưng sự trở về của anh vẫn đánh thẳng vào chỗ yếu trong cô. Anh không xuất hiện lại khơi dậy những hoài niệm miên man của cô về những ngày xưa. Thời gian hai năm đã vơi bớt nỗi đau trong lòng, nhưng lúc này lại càng cô đơn.
“Nghiêu Nghiêu, sinh nhật con thế nào? Có vui cùng bạn bè không?”. Mẹ gọi điện hỏi.
Nghiêu Vũ bỗng thấy tủi thân, cắn môi, trấn tĩnh, nói giọng vui vẻ: “Vâng, con đang trên núi, đang tắm suối nước nóng, bố mẹ có khỏe không?”.
“Nghiêu Nghiêu, mẹ nhớ con, bao giờ con về nhà?”.
“Đến Tết con về”. Cô hít nhẹ nước mũi, Đồng Tư Thành trở về, nếu Tết này cô ở lại đây, có thể vì buồn và cô đơn cô sẽ quay lại với anh.
“Thật không”. Giọng mẹ cô vui hẳn, “Tốt quá, con về mẹ sẽ làm nhiều món ngon cho mà ăn! Con thuê xe mà về, ngày Tết đông người, hay là bố đến đón con?”.
“Không cần đâu, còn hai tháng nữa mới Tết, được nghỉ là con về ngay. Bạn bè đang chờ, con tắt máy đây”. Giọng phấn khởi của mẹ làm cô mủi lòng, hai năm không về, Nghiêu Vũ không muốn nói nhiều với mẹ, nghe tiếng mẹ mắt cô đã cay cay. Những ngày này, đêm mưa lạnh, cô dường như càng khó kiểm soát tâm trạng.
Tắt máy, đi lang thang