Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.
c cô bắt đầu vận động, lục tìm trong kí ức. Chỉ còn nhớ ấn tượng cuối cùng là mở cửa để Hứa Dực Trung vào. Trời ơi! Cô lại đi níu kéo một người đàn ông yêu cầu anh ta ở lại với mình? Mặt Nghiêu Vũ vụt đỏ lựng, bối rối cúi đầu, “Xin… xin lỗi, tối qua tôi say, chuyện đó… À, sao anh lại đến tìm tôi?”.
“Cô quên à, tôi hỏi cô ở đâu, cô nói đang ở phố Rượu, tôi đi tìm không thấy, di động lại tắt, tôi phải nhìn thấy người mới yên tâm, vậy là đến gõ cửa, cuối cùng…”.
“Không được nhắc tới chuyện tối qua!”. Nghiêu Vũ ngắt lời anh, Hứa Dực Trung quan tâm tìm đến tận nhà, vậy mà cô… Nghiêu Vũ xấu hổ chỉ muốn chui xuống đất.
Biểu hiện lúc này của cô… Hứa Dực Trung nhếch mép cười thầm, anh nhớ tới dạ tiệc ở sơn trang cô mặc váy bồng ngộ nghĩnh vẫn ung dung cười nói tự nhiên giữa quan khách xiêm áo sang trọng, ánh mắt dửng dưng từ chối ly rượu anh đưa, má ửng hồng nói say sưa lúc trang trí cây thông Noel… Nghiêu Vũ lúc này mắt đỏ hoe, tóc chưa chải, bộ đồ ngủ nhàu như dưa, anh lại nhìn thấy một Nghiêu Vũ khác.
Lại từ chối
Nghiêu Vũ coi như cũng khá quen, vừa rồi ăn cơm còn vui vẻ nói cười, chớp mắt đã như người lạ, đây mới là coi thường thật sự. Cô ngang nhiên thách thức lòng kiêu hãnh của anh.
Trên đường trở về, cả đoàn vẫn nói cười vui vẻ, Hứa Dực Trung nhẫn nại đưa mọi người về xong, lái xe đến thẳng nhà Nghiêu Vũ. Gọi điện cô vẫn không nghe máy, anh nhảy ba bước một lên cầu thang gõ cửa, “Nghiêu Vũ!”. Vừa thở dồn, anh vừa nghĩ, sao Nghiêu Vũ lại ở tận tầng bảy?
Nghiêu Vũ nghe tiếng gõ cửa vẫn không động đậy, tiếp tục đọc truyện.
Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, bốn giờ chiều, lại gõ tiếp, bên trong vẫn im ắng, anh đoán chắc chắn cô có nhà, về thăm bố mẹ thật hay là bị mắng vì chuyện bản thiết kế mà giận lây sang anh, nên mới tắt máy?
Nghiêu Vũ nghĩ đến dự đoán của mình, càng nhìn Hứa Dực Trung càng cảm thấy anh ta là thủ phạm rắc rối, lạnh mặt nói, “Đáng bị thế!”.
Hứa Dực Trung đã bao giờ bị phụ nữ lạnh mặt như thế? Không biết gỡ rối thế nào, nhưng chỉ ngẩn ra chưa đến hai giây, đã bật cười, “Cô xem, tôi cũng không thấy lạ ư? Sao lại giống nhau như vậy, ờ, chắc chắn nội bộ chúng tôi có người vô tình tiết lộ, giống thì giống cũng không thể ngay ý tưởng độc đáo của cô, treo quà thật lên cây thông Noel cũng giống, phải không?”. Hứa Dực Trung nhanh chóng nghĩ ra, vào được phòng cô không dễ, nên lập tức quy tội cho sơn trang.
Nghiêu Vũ vừa nói xong đã hối hận, dù gì cũng không phải là lỗi của Hứa Dực Trung, cười “khạch” một tiếng, mặt trở tươi, “Thôi, chuyện này rất bình thường, cũng chẳng phải là bí quyết làm ăn cơ mật gì!”.
Hứa Dực Trung thấy cô cười, lòng nhẹ nhõm, “Đúng rồi, phía chúng tôi có vấn đề, tôi cảm thấy có lỗi, để Vương Lũy mắng oan cô, cho nên từ chỗ cắm trại về là đi tìm cô bồi thường. Đi, tôi mời ăn cơm!”.
Lúc đó là thời gian bữa tối, Hứa Dực Trung có lòng quan tâm đến tận nhà, lời lẽ lại không có gì mâu thuẫn, Nghiêu Vũ nghĩ, mình không thể nói, lòng tôi ghi nhận là được, tôi không đi ở nhà ăn mì.
Vậy là ngoan ngoãn cầm túi xách, theo Hứa Dực Trung đi xuống cầu thang.
Hứa Dực Trung sắc mặt như nắng xuân lái chiếc xe bảy chỗ, vẫn đang tự biểu dương công trạng, “Xem đấy, tôi còn chưa kịp về nhà, đủ thành ý chứ? Bạn thế này tìm đâu ra?”.
Nghĩ tới cú điện thoại của Đỗ Lối, cô nhìn anh nói, “Hứa Dực Trung, anh là người bạn rất tốt, chỉ có điều sao nhất định phải kết bạn với tôi?”.
Hứa Dực Trung giả bộ nhìn thẳng chăm chú lái xe, lòng băn khoăn, Nghiêu Vũ nói vậy là ý gì?
Nghiêu Vũ ấp úng nói tiếp, “Thực ra, tôi thấy anh và Đỗ Lối rất xứng đôi, trai tài gái sắc”.
“Chó sói xứng đôi với báo gấm?”.
“Ha ha”. Nghiêu Vũ bật cười.
“Nghiêu Vũ!”. Hứa Dực Trung trở lại nghiêm túc, “Đừng gắn tôi với Đỗ Lối được không? Tôi chỉ coi cô là bạn, không có ý gì, không cần sống chết gán tôi với cô ấy!”.
Nhưng làm bạn với anh sẽ khiến Đỗ Lối tức tối ra tay! Nghiêu Vũ thở dài, lại mỉm cười, “Hứa Dực Trung điều kiện của anh quả thực rất tốt, tôi chỉ là cô gái bé bỏng, sợ đông sợ tây, gan bé tim đập thình thình, bỗng dưng trên trời rơi xuống trận mưa vàng, đột nhiên kết bạn với một người giàu như vậy, có thể không căng thẳng được không?”.
Hứa Dực Trung cười ha hả, vẻ mặt sinh động của Nghiêu Vũ phóng đại vừa đủ, “Giàu có cũng tốt, ít nhất đi ăn không cần cô thanh toán!”.
“Đúng, anh nói quá đúng!”. Nghiêu Vũ gật đầu lia lịa, “Cho nên, hôm nay tôi phải ăn một trận ra trò, bội thực cũng phải ăn cho đã!”.
Vui cười xua tan mọi bực bội, bữa tối sau đó hai người ăn ngon lành.
“Sao cô ăn nhiều vậy?”. Hứa Dực Trung nhìn sang bên cạnh, khách bên đó đến muộn hơn họ, cũng ăn xong trước và ra về. Anh đã ăn no, Nghiêu Vũ vẫn tiếp tục, được chiêu đãi mà ăn nhiều vậy?
Nghiêu Vũ liếc nhìn Hứa Dực Trung, do dự nói: “Lâu lắm rồi tôi không thoải mái ngồi ăn đồ ăn ngon thế này, hơn nữa lại có người chiêu đãi, chủ yếu nhất là tết Dương lịch hai ngày liền ăn mì”.
Hứa Dực Trung dừng đũa, dè dặt nhìn cô, “Cứ gặp người có tiề