Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2091 lượt.

n là cô muốn ăn cho anh ta rỗng túi?”.
“Ha ha!”. Nghiêu Vũ lại bị chọc cười, “Hứa Dực Trung, tôi chưa thấy ai giàu có mà keo kiệt như anh! Tiệc Giáng sinh cũng sợ lãng phí kéo tôi đi, bây giờ tôi ăn nhiều một chút, chỉ một chút, anh cũng so đo? Lẽ nào anh ăn ít hơn tôi?”.
Hứa Dực Trung cười đau bụng, “Đúng, tôi keo kiệt, thì đã sao?”. Lúc đi cắm trại anh ăn chưa no.
“Không sao, đằng nào người trả tiền cũng là anh!”. Nghiêu Vũ thoả mãn lau miệng, “Hôm nay quả là tôi ăn no căng!”.
Vẻ sinh động láu lỉnh của Nghiêu Vũ có sức lan truyền mạnh mẽ, khiến Hứa Dực Trung đặc biệt dễ chịu. Ăn món nào cũng thấy ngon. “Nghiêu Vũ, sống một mình cô ăn uống thế nào? Tự nấu hay mua đồ ăn nhanh?”. Anh nghĩ tới căn phòng bừa bộn của cô, trên bàn máy tính chất đầy vỏ mì ăn liền.
“Mua đồ ăn nhanh! Một mình nấu nướng quá phiền phức, mì nấu, cơm rang dưới nhà, Macdonal bên kia đường, đồ ăn nhanh ở siêu thị, tôi ăn những thứ đó”.
“Hai năm làm việc ở đây luôn như vậy?”.
“Đúng!”.
Hứa Dực Trung lắc đầu, “Ăn thế không tốt cho sức khỏe! Nên hạn chế! Vào hiệu ăn chọn món, một món rau một món canh là được”.
Nghiêu Vũ cười, “Anh tưởng tôi thuê giúp việc nấu ăn chắc? Tiền lương của tôi vào hiệu chọn món, khoan chưa nói là mức chi tiêu quá cao, riêng một người vào, ăn một món rau một món canh cũng chiếm của người ta một cái bàn, rất phiền, quen là được”.
“Thu nhập của cô cũng khá chứ?”.
Nghiêu Vũ nhìn anh, “Sao? Muốn tôi mời lại? Tôi rất tiết kiệm, khoản nào không đáng tiêu nhất định không tiêu bừa!”.
Hứa Dực Trung nhăn nhó, “Mời tôi ăn là không đáng tiêu?”.
“Đúng, vốn dĩ không có người bạn là anh thì không phải chi khoản đó, nhưng anh cứ nhất định muốn làm bạn với tôi, một bữa của anh một ngàn chín, có đi có lại như vậy tôi không gánh nổi, hay là chúng ta không làm bạn nữa, ít đi lại được không?”. Nghiêu Vũ vẫn không quên sự tồn tại của Đỗ Lối, tìm cách khác chọc tức Hứa Dực Trung.
Thế này là lí gì? Hứa Dực Trung lại bị chọc tức, anh cảm thấy Nghiêu Vũ không chỉ được thế lấn tới, mà còn có vẻ muốn trèo lên đầu anh. Nhưng anh vẫn không đành, quả thực anh rất thích cảm giác ở bên cô. Nghiêu Vũ hấp dẫn anh, khiến anh muốn bỏ cũng không được.
Anh tự đánh cược, mình bỏ nhiều tâm sức như vậy, nhất định có lúc khiến Nghiêu Vũ theo đuổi anh, cầu xin anh, dán chặt vào anh. Anh không tin, đàn ông ba mươi tuổi không chinh phục nổi một cô gái.
“Nếu tôi không có tiền, à, không mang tiền thì sao?”. Hứa Dực Trung sờ túi áo, cặp lông mày hơi xếch, nhíu lại.
“Thật à?”.
“Vừa mới phát hiện không mang tiền, thật mà!”.
Mắt Nghiêu Vũ sáng lên, “Anh có sức khoẻ không?”.
“Sao lại hỏi thế?”.
“Thành tích chạy bộ một trăm mét của anh không vượt quá mười lăm giây chứ?”.
“Đó là tốc độ rùa!”
Nghiêu Vũ mím môi, lát sau cười nói, “Tôi đi rửa tay, chờ một chút”.
Hứa Dực Trung gật đầu, không biết cô có ý gì, anh ngồi uống trà. Năm phút sau di động réo vang, “Hứa Dực Trung, tôi đã thoát hiểm thành công, tôi cũng quan sát địa hình, anh ra khỏi hiệu ăn chạy về bên phải, phía đó có con ngõ, chạy vào đó đảm bảo không ai đuổi kịp! Không mang tiền chỉ có bỏ chạy! Sau khi chạy thoát, liên hệ với tôi!”.
Anh nghe tiếng cười giòn tan của Nghiêu Vũ trong máy, vừa tức vừa buồn cười, cô lại xấu bụng một mình chạy trước?
Nghiêu Vũ đứng từ xa đợi Hứa Dực Trung, cô không tin anh không mang tiền. Nhưng lát sau, Hứa Dực Trung chạy từ trong hiệu ăn ra thật, tốc độ phải nói khá nhanh! Nghiêu Vũ trố mắt nhìn, lại còn có mấy nhân viên từ nhà hàng xông ra, đứng chửi theo hướng Hứa Dực Trung vừa chạy!
Hứa Dực Trung hớn hở ngồi trên bậc thềm đợi Nghiêu Vũ, lúc chạy anh đã nghĩ, vừa ăn no bắt người ta chạy đến đứt dạ dày mất, con bé này!
Nhớ tới lần lấy trộm giá nến, càng nghĩ càng buồn cười.
Lát sau thấy Nghiêu Vũ đến. Anh đang định lên tiếng, bỗng một nhân viên nhà hàng từ sau lưng cô ló ra. Hứa Dực Trung bực mình, ngẩn người: “Nghiêu Vũ, sao cô kém hào hiệp như vậy!”.
Nghiêu Vũ cười, “Thôi, lấy tiền ra đi, đừng giả bộ! Tôi mới thực sự không mang tiền, nếu không tôi đã trả rồi”.
Hứa Dực Trung nhăn mặt đi đến nói với người phục vụ, “Được rồi, đuổi theo thật à? Về đi, về đi!”.
Nghiêu Vũ cười ngặt nghẽo đứng bên, không hề ngạc nhiên.
Người phục vụ vò đầu gãi tai, cười: “Ông chủ thấy cô gái này xuất hiện bảo tôi ra đây”. Nói xong quay đi.
“Cô không bị lừa?”.
“Sao tôi có thể bị lừa?! Nhà hàng đó không phải của bạn anh chứ?”.
“Sao biết?”.
“Không bạn thì cũng người quen, vừa bước vào tôi đã thấy anh nháy mắt cười với chủ quán, lại còn liếc tôi hai cái!”.
“Quan sát tinh ghê!”. Hứa Dực Trung một lần nữa nhìn nhận lại Nghiêu Vũ, cô không những không mắc lừa, lại còn bóc mẽ anh, đồng thời cảm thấy ruột nhâm nhẩm đau thật, bao nhiêu năm không chạy? Chỉ vì muốn trêu cô? Anh nghiến răng hận mình.
Nghiêu Vũ cũng trợn mắt nhìn anh, lớn thế rồi, còn chơi trò đó? Chỉ để trêu cô? Đột nhiên nhớ tới Đồng Tư Thành, lòng lại u ám. Cô thở dài, “Hứa Dực Trung, anh vẫn không nên làm bạn với tôi, cảm ơn bữa tố