Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1288 lượt.
, tôi không có lựa chọn.
Vân Dịch đi đến chào hỏi Ninh Thanh một cách lịch sự. Cái nhìn dừng lại trên người tôi, rồi anh đột nhiên mỉm cười, nói: “Tử Kỳ, anh nghĩ óc thẩm mỹ của anh cũng không đến nỗi kém quá, chọn cho em bộ váy này cũng khá vừa vặn”.
Trời ơi! Đây là bộ váy anh tặng ư? Vậy mà tôi cứ nghĩ là của Ninh Thanh! Tôi không biết phải trả lời thế nào, chỉ hận một nỗi không thể cởi ngay nó ra. Đúng vào lúc mặt mày xanh xám, tôi nghe thấy Ninh Thanh nói với Vân Dịch: “Cảm ơn anh đã nhọc lòng quan tâm đến Tử Kỳ”. Anh nói rất chậm rãi, nhưng âm thanh lại vô cùng rành rọt.
Tôi trông thấy ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về bên này. Vân Dịch lịch sự đáp lại: “Cũng còn may, chưa quên số đo của Tử Kỳ”, vừa nói anh vừa quan sát tôi một cách suồng sã.
Chỉ có trời mới biết tôi với Triển Vân Dịch hoàn toàn trong sạch, đây đều do anh cố tình bày ra, cố ý dẫn người đến chỗ hiểu lầm, sao anh có thể hạ lưu đến như vậy?! Tôi giận run lên, nhưng lại không cách nào giải thích rõ ràng.
Ninh Thanh giải vây cho tôi: “Anh Triển xem ra từng trải hơn người khác rất nhiều, vì thế con mắt cũng rất độc đáo, tôi thay Tử Kỳ cảm ơn anh”.
“Vậy, tôi có thể nhảy cùng cô Đường được không?”, Vân Dịch mỉm cười hỏi.
Tôi đứng trơ ra tại chỗ, không suy nghĩ, không ý thức. Chỉ cảm thấy toàn thân căng thẳng, khi nhận ra thì đã thấy mình bị Vân Dịch đưa vào sàn nhảy rồi. Tôi vùng vằng. Vân Dịch khẽ cười, bảo: “Tử Kỳ, em còn thế nữa anh sẽ hôn đấy”.
Tôi nhìn anh căm phẫn, giận đến đỏ bừng mặt. Vân Dịch càng ôm chặt, cơ thể tôi ép sát vào anh. Miệng anh ghé vào tai tôi bảo: “Đừng vùng vằng nữa, như thế khó coi lắm, anh chỉ muốn nhảy một điệu với em thôi, tối nay em đẹp lắm”. Tôi hoàn toàn bị động mặc cho anh kéo đi, càng lúc càng ra xa đám đông.
Tôi biết Ninh Thanh và những người khác chắc chắn đang nhìn mình, nhưng mà, tôi còn có cách nào khác? Tôi có thể làm thế nào? Vòng qua cột hành lang, Vân Dịch kéo tôi ra thẳng ban công. Tôi cố hết sức đẩy anh, lùi lại phía sau, dựa lưng vào tường. Vân Dịch lại dang tay ôm chặt tôi vào lòng. Tôi không có đường lui, nhìn vẻ đắc ý lộ ra trên mặt anh, cơn giận dữ khiến tôi can đảm hơn, liền nhằm vào chỗ hiểm của anh mà đá một cái. Vân Dịch đau đớn lùi lại, tôi vội chạy ra ngoài, vẫn không quên ngoái lại nhìn anh.
Vân Dịch đau khổ nhìn tôi, vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Tôi không có thời gian để quan tâm, lập tức trở lại phòng tiệc. Thầm nghĩ: “Thật ấu trĩ, nghĩ em là một con thỏ sao? Thỏ cùng đường cũng cắn người đấy, hừm!”.
Thấy tôi trở lại, trên mặt Ninh Thanh lộ rõ vẻ tươi cười. Anh đột nhiên cất tiếng nói to: “Hôm nay nhân tiệc liên hoan của Công ty Giải trí Thiên Địa, tôi có chuyện muốn tuyên bố. Tôi trịnh trọng cầu hôn cô Đường Tử Kỳ, cô ấy đã nhận lời, chúng tôi sẽ tổ chức lễ cưới vào một ngày gần nhất. Đến lúc ấy, kính mời các vị đến dự”.
Hội trường rộ lên những đợt huyên náo, những tiếng hoan hô chúc tụng. Tham dự buổi tiệc lại nghe được một tin thú vị thế này, vỗ tay cổ vũ có gì là không được chứ?
Diễn biến sự việc hoàn toàn bất ngờ. Tôi hiểu rất rõ thế nào gọi là phía trước thì sói, đằng sau có hùm, vừa thoát khỏi hang hùm lại rơi vào ổ sói. Không để cho tôi nghỉ ngơi một chút sao?
Tôi đứng ngây ra, không biết phải trả lời thế nào. Ninh Thanh không bàn bạc gì với tôi liền tuyên bố ngay trước đám đông như vậy. Đúng là anh đã cho tôi một bài toán quá khó.
Nếu tôi nói là có, thì sẽ trái với lương tâm của mình. Tôi với Ninh Thanh còn chưa đến mức nhất định phải lấy nhau. Còn nếu bảo là không có chuyện này, thì sẽ làm mất mặt họ Ninh, mất mặt Tiểu Nhược, mất mặt Đại Hải ngay trước đám đông. Ninh Thanh, Ninh Nhược, Đại Hải đều là những người tôi rất rất không muốn làm tổn thương.
Ninh Thanh đứng phía trước tôi, khuôn mặt chứa chan tình cảm. Tôi quay đầu lại, Vân Dịch nghiêng người tựa vào cột hành lang, cười nhạt. Tôi nhìn về phía Ninh Thanh, thì ra anh cũng là một người rất lão luyện, tính đúng ngày hôm nay, tính đúng việc Vân Dịch xuất hiện, tính đúng... tôi sẽ chỉ có thể đối diện với anh, diễn theo vở kịch của anh.
Ninh Thanh bước đến trước mặt tôi: “Muốn nói chuyện với anh không?”.
Tôi biết làm thế nào được, nói là không muốn cự tuyệt anh ngay trước mặt mọi người, sau đó đợi Triển Vân Dịch đến ư? Vân Dịch đang ở một chỗ không xa chăm chú quan sát nhất cử nhất động của tôi. Tôi theo Ninh Thanh ra ngoài một cách vô thức. Nói chuyện với anh cũng được, tôi không muốn làm khó cho mình.
Hợp đồng kết hôn với Ninh Thanh? Hai năm? Dùng một cuộc hôn nhân để kết thúc triệt để mọi thứ? Tôi lấy chồng rồi, Vân Dịch chắc chắn sẽ hết hy vọng. Sau hai năm tôi rời khỏi Ninh Thanh, tìm đến một nơi không có ai quen biết làm lại từ đầu.
Ninh Thanh đưa tôi tới Thần viên. Trên xe, nhắm mắt lại tôi liền nhớ về những chuyện ngày xưa.
Mẹ trìu mến bảo tôi: “Con gái, hôm nay làm món mỳ Tam Tiên[1'> được không?”. Tôi vui mừng nhảy cẫng lên. Tôi với Vân Dịch m