Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341199

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1199 lượt.

ỗi đứa bưng một bát to vùi đầu ăn, mỳ mẹ nấu thật thơm. Vân Dịch luôn gắp măng và thịt trong bát mình cho tôi. Tôi nhanh chóng thơm một cái vào má anh rồi lại cười tủm tỉm cúi đầu xuống ăn.
[1'> Tam Tiên: Nghĩa là “ba tươi”, nói đến món mỳ sợi được nấu kèm với nhiều loại thực phẩm tươi ngon, trong đó có thịt chân giò hun khói, dăm bông, thịt gà, nấm, hành tây, măng…
Mẹ thêu quần áo cho tôi, tay mẹ khéo lắm. Mẹ luôn bảo: “Con gái, lại đây vẽ hình hoa cho mẹ”. Tôi chân thành hứa: “Mẹ, sau này con sẽ vẽ tất cả những bông hoa đẹp đã nhìn thấy cho mẹ thêu”. Mẹ ôm tôi vào lòng, yêu chiều nói: “Con gái mẹ là bông hoa đẹp nhất trên núi rồi”.
“Tử Kỳ!”
Tôi mở mắt, đã đến Thần viên.
Tôi và Ninh Thanh ngồi trong thư phòng. Trong nhà có ánh đèn màu vàng. Tôi nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, Ninh Thanh, em không thể lấy anh được. Em phải về nhà”.
Ninh Thanh cười: “Chuyện này, để sau hãy nói, không thì, em ở đây nghỉ ngơi một lát, lát nữa là Tiểu Nhược về rồi. Đợi lúc nào tinh thần em tốt lên, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”
Tôi thở dài một tiếng, bảo: “Em không sao rồi”.
Ninh Thanh đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, chậm rãi nói: “Tử Kỳ, ngày đầu tiên khi Tiểu Nhược đưa em đến, trông thấy em, có biết cảm giác của anh thế nào không? Anh chưa từng gặp người con gái nào có thứ năng lực thần kỳ như vậy. Người con gái giống như một câu đố, đôi mắt trong veo tựa như suối nguồn, nụ cười tinh ranh như loài cáo; lúc nào tâm tư cũng có thể hướng về một nơi xa xăm, mang theo vẻ buồn đau và u sầu; khi vui vẻ, giống hệt chú chim non, lúc ngủ không khác gì đứa trẻ; những lúc em vui, mọi người xung quanh cũng như bị cảm nhiễm, không thể không yêu thương, không thể không quý mến em. Anh nghĩ, cho dù em không yêu anh, chỉ cần có em bên cạnh, có thể ngắm nhìn em là anh cũng mãn nguyện rồi. Mấy năm nay, anh đã dốc hết tâm tư, nhưng em vẫn chưa bao giờ có một chút tình cảm với anh. Anh tự đánh giá bản thân, cũng có thể coi là có điều kiện và không đến nỗi nào. Trước đây anh không hiểu, nhưng bây giờ thì hiểu rồi, người trong lòng em là Triển Vân Dịch kia. Nhưng mà, Tử Kỳ, hai người chưa chắc đã có thể ở cùng nhau, ở cùng nhau chưa chắc đã hạnh phúc. Anh cược là như vậy”. Anh quay lại nhìn tôi: “Anh cược là bây giờ em đang không muốn trở về bên cạnh anh ta, mà anh ta thì phải đòi người bằng được. Nếu không muốn mệt mỏi rắc rối với anh ta, bây giờ em có thể chọn anh”.
Tôi nói: “Ninh Thanh, đúng là em không muốn quay về, không muốn vướng víu luẩn quẩn mãi với anh ấy, nhưng em cũng không muốn chọn anh. Sao anh lại phải làm khó mình, nói ra những điều đó vào lúc này vậy?”.
Ninh Thanh cười, đôi mắt lại tựa như băng giá: “Vì thế, anh mới nói là mình chỉ đang chơi bạc, đánh cược em sẽ ký với anh hợp đồng này”.
Hợp đồng? Như vậy nghĩa là gì? Ninh Thanh tiếp tục nói: “Triển Vân Dịch mất bốn năm để nắm được Vân Thiên. Trong bốn năm ấy anh ta luôn phải bận rộn giải quyết công việc của gia tộc, vì thế em mới ở đây bốn năm mà không có chuyện gì xảy ra. Bây giờ anh ta có thời gian rồi, có thể làm khổ em từ từ. Bên ngoài đồn rằng anh ta là kẻ rất thủ đoạn và vô cùng độc đoán, chắc em cũng rõ. Nếu em không muốn rắc rối với anh ta, không muốn sống những ngày phải nhìn sắc mặt anh ta mà cư xử như vậy nữa, thì lấy anh cũng có thể coi như một hướng giải quyết. Hai năm sau, tự em lựa chọn ra đi hay ở lại. Cũng có nghĩa là, anh cho em một lý do để tránh khỏi anh ta, còn em cho anh thời gian hai năm để có thể tới gần em hơn”.
Tôi nghe mà choáng váng. Ninh Thanh nói: “Triển Vân Dịch nhiều nhất cũng chỉ ở lại thành phố C được mấy hôm. Nếu em quyết định chắc chắn rồi, hai ngày sau chúng mình có thể tổ chức đám cưới”. Nói xong anh bước ra cửa, rồi bỗng nhiên ngoái đầu lại: “Anh vẫn hy vọng trong hai năm đó em sẽ yêu anh”.
Đầu óc tôi rối bời, trong chốc lát vẫn không sao hiểu được những lời Ninh Thanh vừa nói.
Hợp đồng kết hôn với Ninh Thanh? Dùng một cuộc hôn nhân để kết thúc triệt để mọi thứ? Tôi lấy chồng rồi, Vân Dịch chắc chắn sẽ hết hy vọng. Sau hai năm tôi rời khỏi Ninh Thanh, tìm đến một nơi không có ai quen biết làm lại từ đầu.
Hợp đồng này có sức lôi cuốn rất lớn đối với tôi. Nếu tôi không lựa chọn con đường này, đương nhiên vẫn có thể không ở bên Vân Dịch, nhưng như thế có nghĩa là hai người vẫn sẽ tiếp tục quấy rầy nhau, làm tổn thương nhau. Bây giờ tôi chỉ muốn trở về thị trấn Tô Hà, sống những ngày tháng yên tĩnh nơi đó.
Thời gian trước sống với Vân Dịch, giờ đã sau bốn năm xa cách mà vẫn thấy mệt mỏi như vậy. Nếu không có thứ tình cảm nồng cháy kia, chắc sẽ không phải mệt mỏi đến thế.
Tôi nằm nhìn lên trần nhà. Vân Dịch, sao chúng ta lại ra nông nỗi như thế này? Em chỉ còn cách chọn lấy một người khác mới có thể làm anh hoàn toàn từ bỏ, hai chúng ta mới có thể kết thúc triệt để mớ rắc rối này hay sao? Vì sao em vẫn đau lòng, vẫn khó chịu? Vì sao em không thể quên anh? Vì sao hai chúng mình yêu nhau nhưng lại cứ phải làm tổn thương nhau?
Suy nghĩ suốt đêm, nhưng tôi vẫn không hề cảm thấy có chút