XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2455 lượt.

một khách sạn ở phía trước.”
Lôi Vận Trình không thể làm gì khác mà đành nuốt những lời định nói vào lòng, chỉ là bọn họ không hề hay biết màn trình diễn vừa rồi đã rơi vào mắt của Phong ́n.
Đến khi Phong ́n lái xe quay trở về thì lại không thấy Lôi Vận Trình đâu nữa, anh chạy vài vòng quanh nơi vừa nhìn thấy bọn họ, do bị bạn thúc giục nên anh đành quay trở về mà vẫn chưa tìm thấy thứ mình muốn tìm.
“Tìm gì vậy Phong ́n, linh hồn bé nhỏ bị đánh mất à?”
Phong ́n chỉ cười mà không nói gì, anh khởi động xe rời khỏi nơi này.
Anh càng nhớ lại thì càng xác định người đàn ông kia đã ôm cô khi cô không hề tình nguyện…
Khi gặp đèn đỏ ở giao lộ, Phong ́n nhận lấy điếu thuốc mà người khác đưa đến, anh hút hai hơi rồi kéo kính cửa sổ xuống theo thói quen, anh phả ra một làn khói, tầm mắt vô ý nhìn thấy hai thân ảnh đang trong một khách sạn nào đó, đồng tử anh co rút lại ngay lập tức.
“Tớ có chút việc cần xử lý, sẽ quay lại nhanh thôi, các cậu cứ đi trước đi.” Phong ́n ném ra những lời này rồi mở cửa xe bước xuống, để lại một xe đầy người đưa mắt nhìn nhau không hiểu việc gì đã xảy ra.
Lệ Vũ đang làm thủ tục thuê phòng, Lôi Vận Trình ngồi ở trên chiếc sofa bên cạnh bắt đầu lật tạp chí ra xem trong lúc chờ đợi, khi Phong ́n tiến vào thì cũng chính là lúc anh chứng kiến cảnh tượng này.
Vốn dĩ Lôi Vận Trình không có lòng dạ nào xem tạp chí, vừa ngẩng đầu lên thì liền thấy Phong ́n ở trước mặt cô, cô hoảng sợ. Vẻ mặt Phong ́n vô cùng nghiêm túc, anh đưa mắt nhìn Lệ Vũ đang đứng đưa lưng về phía anh, sau đó anh không nói lời nào mà kéo Lôi Vận Trình ra khỏi khách sạn.
Vì Phong ́n khá cao to nên anh đi rất nhanh, Lôi Vận Trình căn bản không thể theo kịp tốc độ của anh, vài lần cô suýt vấp ngã: “Anh làm gì vậy? Đi chậm một chút đã!”
Phong ́n không hề để ý đến cô, anh kéo cô đi qua các con đường lớn và nhỏ. Anh nắm tay cô rất chặt, Lôi Vận Trình không rút khỏi tay ra được, cô không nhịn được mà phát cáu: “Có việc gì thì anh nói đi, anh như bị thần kinh vậy, muốn kéo em đi đâu?”
Cuối cùng Phong Ấn cũng dừng lại, anh buông tay cô ra, dùng giọng điệu người lớn hỏi cô: “Trước tiên hãy nói tại sao em lại đến khách sạn?”
“Đương nhiên đi thuê phòng.” Lôi Vận Trình vừa xoa cổ tay bị đau của mình vừa trả lời anh với giọng điệu hiển nhiên, cô cố tình xem thường liếc mắt nhìn anh một cái: “Không được sao?”
Phong ́n cười lạnh chế giễu: “Có phải lời nói mấy hôm trước của anh kích thích em không, cho nên em mới để mình sa ngã như thế? Còn bắt chước người ta phóng túng nữa chứ?”
“Ai cần anh lo?” Lôi Vận Trình quay đầu đi, vẻ mặt cô dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra.
Phong ́n khẽ cắn môi, còn cố tình tranh thua thiệt hơn à? Được lắm.
“Vậy tại sao không tìm Lục Tự, ít nhất em cũng biết rõ cậu ấy thích em.” Phong ́n giả vờ lấy điện thoại ra ấn một dãy số: “Cậu ấy cũng về rồi, anh giúp em liên lạc với cậu ấy, kiểu nhiệm vụ an ủi phụ nữ này cậu ấy sẽ rất vui lòng được đảm nhận.”
Bỗng chốc ánh mắt Lôi Vận Trình trở nên sắc bén, ánh mắt cô như xuyên thủng cả người anh : “Được, đúng lúc em cũng không nhớ số điện thoại của anh ta, cảm ơn anh Tiểu ́n.”
“Không cần khách sáo đâu em gái, tiện tay thôi mà.” Phong ́n tươi cười phối hợp, đưa tay xoa đầu cô. Lôi Vận Trình vòng hai tay trước ngực khoanh lại, vẻ mặt khiêu khích, thách thức anh cứ thực hiện theo lời nói đi.
“Lục Tự? Ừ, cậu về lâu như vậy mà còn giấu mặt làm gì, soạn nhạc gì chứ? Ra ngoài đây đi, có chuyện vui đây.” Phong ́n nhìn về phía Lôi Vận Trình: “Em gái niềng răng của chúng ta cũng đang ở đây này.”
Phong ́n báo tên quán bar xong thì kết thúc cuộc nói chuyện, Lôi Vận Trình nhớ không lầm thì đó là tên quán bar mà anh đã đưa cô đến vào ngày hẹn hò đầu tiên của bọn họ, cô biết rõ đó là nơi chuyên dùng làm điểm tụ họp của anh và đám bạn bè của mình.
Phong ́n đưa tay đón một chiếc xe, sau khi mở cánh cửa xe ra, anh làm tư thế mời cô lên xe: “Lên xe đi, Lục Tự sẽ đến nhanh thôi.”
Lôi Vận Trình trừng mắt nhìn anh, cô âm thầm nắm tay thành quyền, bước vào trong xe: “Vậy thì tốt quá!”
Không lâu sau đó Lệ Vũ điện thoại đến, Lôi Vận Trình tìm ra một lý do lấy lệ cho qua.
Phong ́n nghe thấy tên Lệ Vũ, khóe miệng anh khẽ nhếch lên trêu chọc: “Là lớp phó của lớp em? À, vậy càng không bằng Lục Tự.”
“Em cũng thấy như vậy.” Lôi Vận Trình ung dung trả lời anh.
Quả nhiên đúng như lời Phong ́n nói, khi bọn họ đến quán bar, Lục Tự đã có mặt tự bao giờ, Lôi Vận Trình liếc mắt nhìn hàng xe xếp lần lượt ở trước cổng. Khi Phong ́n đi ngang qua thuận tiện vỗ nhẹ vào mui xe.
Vẫn là phòng VIP lúc trước, khi Phong ́n dẫn cô đi vào anh đã do dự trong tích tắc, hơn nữa anh còn bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Lục Tự đang nhìn chằm chằm vào cô.
Trong hơn ba năm qua, về căn bản Lôi Vận Trình chưa từng gặp lại Phong ́n, nhưng mà cô đã gặp Lục Tự vô số lần, thỉnh thoảng anh ta sẽ đến thăm cô, hay nói cách khác, anh ta chưa từng ngừng theo đuổi cô.
Lục Tự chỉ đến sớm hơn bọn họ một chút, ngay cả áo khoác anh ta cũng chưa kịp cởi ra