XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mướn Phòng Rồi Lên Giường

Mướn Phòng Rồi Lên Giường

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1449 lượt.

cũng đã uống, cô còn muốn như thế nào?"
Tiểu Huệ nhún nhún vai: "Nếu không chính cậu đem rượu đã uống vào trả lại cho Lệ Toa?" Nói xong cô liền nở nụ cười.
Nhìn Quả Táo Quân không thể làm gì lại đè nén nét mặt nóng nảy, Lệ Toa cũng cười: chiêu này của Tiểu Huệ mặc dù không hiền hậu, chỉ là Quả Táo không nói, tiểu tử quả thật nên bị dạy dỗ lại.
Quả Táo cảm giác ly rượu trong tay cũng lò lửa giống nhau, bỏng đến lòng bàn tay run run, cậu ấy giống như là làm ra quyết định trọng đại, cắn răng một cái dậm chân một cái, quát: "Tiểu Huệ, mặc dù Thiên ca lần nữa nhấn mạnh không để cho tôi nói với cô, chỉ là với quan hệ của hai ta, tôi vẫn không thể nói cho cô. . . . . ." Âm thanh của cậu ấy thành công hấp dẫn chú ý của bốn người tại chỗ, cậu ấy nuốt nước miếng một cái đang muốn mở miệng, nhưng không nghĩ đến cách đó không xa truyền tới một âm thanh từ tính: "Quả Táo Quân, cậu đang nói gì đấy? Thế nào cũng không đợi chờ tôi, quá không trượng nghĩa đi, Hả?"
Cuối cùng một tiếng "ừ" vẫn là kinh điển như trước, uốn lượn ngoằn ngoèo, giống như muốn chui vào trong lòng người, chuẩn bị không nặng không nhẹ cắn một cái.
Tiểu Phong Tử cười: "Anh (định gọi anh rể). . . . . . ừ, đại ca, anh đến thật đúng lúc, Quả Táo Quân muốn yêu sách, về anh."
Thiên ca bình phục hô hấp, trời mới biết anh vừa mới chạy rất nhanh, may mà anh tới kịp thời, nếu không có phải Quả Táo Quân đã đem bí mật cả anh lộ ra ngoài rồi hay không hả? Ánh mắt anh thân thiết quét một vòng ở trên người Quả Táo Quân, đương nhiên là thân thiết phong sát.
Quả Táo Quân thở dài một cái: tôi quả nhiên vẫn không đấu lại đồng nhất gian - phu - dâm - phụ, bị Kỷ Thiên Hàng uy hiếp không nói, còn bị Tiểu Huệ đùa giỡn, ông trời ơi, này quá không công bằng!
Thiên ca đối với cậu ấy khẽ cười, rất tự nhiên chen vào chỗ của cậu ấy, mình thì ngồi cạnh Tiểu Huệ, trong tay còn cầm một túi Chanel.
Tiểu Tiết "A" một tiếng kêu ra ngoài, nhìn chằm chằm cái túi rống: "Thiên ca, anh đi Chanel mua đồ nữa à?" Cô nhào tới, muốn cướp túi xem một chút bên trong là thứ gì.
Thiên ca đem túi nhét vào trong ngực Tiểu Huệ, mắt dịu dàng trừng: "Tiết cô nương, mau ngồi xuống, không thấy Tiểu Phong Tử nhìn cô sao?" Đồng thời anh đưa cho Tiểu Phong Tử một ánh mắt, đại ý là: quản tốt nha đầu kia!
Tiểu Huệ mỉm cười, xốc túi lên cẩn thận nghiên cứu một chút túi Chanel "X" dấu hiệu, gằn từng chữ khạc ra một câu: "Rất tốt, thì ra là anh có tiền, vậy thì trả tôi tiền đi."
Thiên ca ở trên đầu gãi mấy cái, mà ánh mắt lại tìm tòi xung quanh, rốt cuộc chứng kiến tới một hình thể hơi mập của người đàn ông đi tới, anh làm bộ như cảm khái, thở dài một cái: "Bây giờ anh mới biết không có tiền là một chuyện gian nan dường nào."
Người đàn ông hơi mập lập tức cao giọng cười to: "Lại gặp lại cậu rồi, tiểu huynh đệ."
Lời này của anh ta đối với Thiên ca mà nói, lúc nói lời này hai người còn nguyên vẹn tiến hành trao đổi ánh mắt.
Một nhóm người nhìn giống như xem ảo thuật đối với người đàn ông bày tỏ rất giật mình, người đàn ông kia khoảng tầm bốn mươi năm mươi tuổi, diện mạo hiền lành, cùng phật Di Lặc có điểm giống. Anh ta rất khí phách khiến nhân viên phục vụ tăng thêm một cái ghế, giống như ở nhà chính mình vậy, chuẩn bị mở miệng nói chuyện.
Anh ta vỗ vỗ hai cái trên bả vai Thiên ca: "Xã hội hiện tại này thật là rất khó có được người đàn ông giống như cậu vậy, thật không tìm được, haizz. . . . . ." Anh ta cảm thán thật lâu, nhưng còn không có nói đến trọng điểm.
Thiên ca cho anh ta mấy lần chớp mắt, chính là vì nhắc nhở anh ta nói đến mấu chốt .
Tiểu Phong Tử cười: "Vị đại ca này, anh nói Thiên ca là người rất tốt sao? Anh ấy giúp anh lau bàn rồi sao?"
Ánh sáng trong mắt người đàn ông trung niên chớp lóe, giật mình nói: "Làm sao cậu biết? Đúng, cậu ấy chính là giúp tôi lau bàn rồi, tôi và các người nói cậu ấy thật rất khó, chỗ tôi có tổng cộng năm mươi cái bàn, mỗi cái bàn từ đầu tới đuôi lau hai lần tối thiểu mất mười phút. . . . . ."
Thiên ca mỉm cười nhìn Tiểu Huệ một cái, có chút ý tứ đòi tán thưởng.
Tiểu Huệ vỗ trán, trường hợp khôi hài, nhìn thế nào càng giống như là Kỷ Thiên Hàng khen ngợi đại hội, hơn nữa đã sớm tập tốt đại hội, đội hình diễn viên có Thiên ca, người đàn ông thần bí xuất hiện, còn có Tiểu Phong Tử?
Cô tận lực giữ vững mỉm cười: "Không phải anh ta còn giúp anh tiếp đãi khách, thuận tiện tiếp khách giúp anh uống chút rượu, còn khổ hơn khổ cầu khẩn anh?"
Lúc Thiên ca có thể mở miệng trước, người đàn ông trung niên kia rất kích động đáp lại: "Không sai, vị em gái này thật là thông minh, ngày hôm qua cậu ấy làm rất nhiều chuyện."
Tiểu Tiết bắt đầu cùng Tiểu Phong Tử bàn luận xôn xao, đại khái là cùng Ông chủ quầy rượu tán gẫu rất thú vị.
Lệ Toa cùng Quả Táo Quân cũng cười, rất có ý tứ xem kịch vui.
Người đàn ông trung niên kia, chính là Ông chủ quầy rượu cũng cười theo: "Các người phải tin tưởng tôi, vị huynh đệ này thật sự ở trong tiệm của tôi làm rất nhiều việc, bảo là muốn chống đỡ tiền rượu hôm nay, hơn nữa tôi và các