Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
nữa đem chất lỏng trong miệng phun ra: "Phải có vấn đề cũng là hai ly của cô và Thiên ca, dù sao chúng tôi cũng đã uống qua, đều không có vấn đề." Cậu ấy dùng đầu lưới liếm sạch sẽ chất lỏng ở bên môi, mùi vị này nhẹ nhàng khoan khoái lòng người.
Trên mặt Thiên ca đang cười, trong đầu càng thêm cười: ca ca tôi tự tay pha đồ làm sao sẽ uống không tốt đây?
Tiểu Huệ vèo một cái đem hai con mắt đâm ở trên mặt Kỷ Thiên Hàng, mang theo ý vị thẩm vấn, nhìn vài giây lúc này mới lên tiếng: "Tôi cuối cùng cũng cảm thấy có vấn đề, hơn nữa không thoát được quan hệ với anh. Không được, hai ta đổi ly uống một chút."
Nói xong cô không nói lời gì mà từ trong tay Thiên ca nhận lấy ly rượu, đồng thời đem ly rượu của mình kín đáo đưa cho anh. Có hai mươi mấy năm qua lại cùng Kỷ Thiên Hàng rồi, Tiểu Huệ đương nhiên biết vị đại ca này đa dạng phong phú, có lúc cô không để ý còn có thể mắc bẫy của anh, tại sao cô có thể không cần để tâm đây?
Thiên ca đưa tay hơi ngăn lại: "Màu đỏ này là ly mỹ dung dưỡng nhan, đặc biệt thích hợp phái nữ, em xác định không uống?"
Tiểu Tiết cười: "Hai người các người đây coi như là đang uống rượu giao bôi à. . . . . ." Được rồi, Tiết cô nương chính là tới kéo thù hận cười chút đó, cô lấy tinh thần giải trí với Lọ Lem làm những người khác vui vẻ. Mà Tiểu Huệ sử dụng ánh mắt nói cho cô biết, cô nương, cô nói quá nhiều.
Tiểu Huệ quật cường cuối cùng cũng giữ lập trường kiên định nâng ly, theo thường lệ hít hà tư vị chất lỏng, vị rượu cồn nhẹ, phải là chỉ số tương đối thấp, cô an tâm mà cười một chút, sau đó ly rượu dính vào trên môi, cổ tay phải khẽ giơ. Xuyên thấu qua ly thủy tinh, cô còn có thể thấy bộ dáng Kỷ Thiên Hàng muốn ngăn cản, nhìn thấy anh lắc tay đến mấy lần. . . . . .
Mà chất lỏng từ cổ họng ừng ực trợt xuống, Tiểu Huệ rốt cuộc biết cô sai lầm rồi.
Hình như là trong nháy mắt uống xong, ánh mắt của Tiểu Huệ liền bắt đầu mở to, trên mặt cọ một cái nhào tới một tầng má hồng, tiếp theo sau đó bổ nhào, tiếp tục. . . . . . Công phu không bao lâu thì khuôn mặt nhỏ liền đỏ bừng. Cô khó khăn nuốt nước miếng một cái, há mồm, nhổ ra một ngụm rượu. Ánh mắt nhắm ngay Kỷ Thiên Hàng, cô nổi giận: "Kỷ Thiên Hàng, anh nhất định là cố ý!"
Kỷ Thiên Hàng thở dài: "Anh oan uổng mà, mọi người có thể chứng kiến, anh cái gì cũng không làm, là em chủ động đổi rượu với anh."
Anh vừa mới nói xong, kết quả là tất cả mọi người trầm mặc, trên mặt từng cái một bực tức giống như bị kẹp cửa qua, nửa giây sau, bốn người tập thể mở miệng: "Nhân viên phục vụ, toilet ở nơi nào?"
Đối với cái biến cố đột nhiên xuất hiện này, là một trong đám người duy nhất hoàn hảo không chút tổn hại, lần này Kỷ Thiên Hàng hoàn toàn chạy không thoát tội danh.
Tiểu Huệ nằm trên ghế sô pha, mắt có chút mông lung, mọi người có thể nghĩ thử mà xem, tình huống sau khi cô nương nào đó uống rượu trắng cao độ tinh khiết.
Mặc dù hiện tại trong óc đều là vị rượu cồn, cô còn cố gắng căng lớn mắt, nhìn chằm chặp Kỷ Thiên Hàng: "Em gái anh, rốt cuộc anh đã làm gì? Không phải là hạ độc chứ?"
Thiên ca bất đắc dĩ nở nụ cười, thu thập một tý quần áo của hai người liền khiêng Tiểu Huệ lên, sải bước đi ra cửa, giá thế kia cực kỳ giống bọn buôn người.
Tiểu Huệ hướng người lân cận rống loạn, nhưng vẫn là ông chủ quầy rượu tự mình áp trận, ở bên kia nói gì: "Đây là hai tình nhân nhỏ cãi nhau ầm ĩ, mọi người tiếp tục uống rượu", được rồi, Tiểu Huệ hôn mê, mắt có chút bốc lên.
Lúc bốn người từ toilet đi ra, vị trí đã không có một người, Tiểu Tiết nóng nảy: "Bọn họ đi nơi nào?"
Tiểu Phong Tử vỗ vỗ bả vai của cô: "Bụng còn đau không?"
Tiểu Tiết lắc đầu: "Rất kỳ quái, sau khi kéo xong cảm thấy trên người giống như tắm qua vậy, rất thoải mái. Nhưng mà hai bọn họ đâu rồi, không phải là len lén tìm địa phương đau bụng chứ?"
Lệ Toa quan sát một vòng, khóe miệng chợt khẽ nhếch: "Không thể nào, đi toilet cần mang áo khoác cùng túi xách sao?"
Cô vừa nói như thế, mọi người quả nhiên phát hiện, chỗ ngồi đã sớm không có gì đó của Tiểu Huệ cùng Thiên ca.
Quả Táo Quân cười: "Bọn họ là tự mình đi? Không phải là chê chúng ta cản trở đi?"
Lệ Toa: "Tìm ông chủ tới hỏi liền rõ ràng, vừa rồi tại sao chúng ta đột nhiên đau bụng, tại sao hiện tại lại rất tốt, không thoát được quan hệ với vật này rồi." Cô bưng ly chất lỏng màu xanh biển lên, suy tư: vật này là ông chủ đưa tặng, ông chủ bởi vì Thiên ca đột nhiên xuất biểu hiện mới đưa tới, Thiên ca giống như rất hiểu vật này. . . . . . Xem ra bên trong này có trò không nhỏ.
. . . . . .
Nhớ một tên con trai đồng học nói qua: ban đêm G lớn đều khiến người ta có kích động phạm tội, thật ra thì G thị cũng giống vậy.
Đèn nê ông mông lung mà mê người vẽ loạn phấn trang, ánh sáng lóng lánh tinh xảo mà câu người. Trên quảng trường suối phun ngày đêm không ngừng, liên tục không ngừng ngất trời dâng lên, vẽ ra trên không trung một đạo đường vòng cung hoa lệ, rồi sau đó rơi xuống mặt nước, kích thích từng trận bọt nước. Ngồi ở trên ghế dài có mấy đôi tình lữ, không khí ban đêm