Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
ong phòng dọn dẹp hành lý, đem gì đó trong phòng cũng trả về chỗ cũ, bởi vì Tiểu Huệ yêu cầu những thứ tô khách như bọn họ phải dọn dẹp phòng gọn gàng sạch sẽ, dĩ nhiên Tiểu Huệ làm chủ nhà không có làm được, trong phòng của cô CD này sách này, các loại ném loạn. Phòng thuê này cũng có một đoạn thời gian, đến lúc muốn rời khỏi, thật có điểm không bỏ.
Quả Táo Quân cảm khái một lát ra cửa, vừa lúc nghe được hai tiếng đóng cửa, một tiếng là chính bản thân cậu phát ra, tiếng thứ hai. . . . . . Là từ phòng Lệ Toa truyền tới.
Nhìn Lệ Toa giống như cậu lôi kéo hành lý, có chút giật mình: "Cô vậy. . . . . ."
Hôm nay Lệ Toa vẫn thế, Quả Táo Quân vẫn cảm thấy cô không trang điểm càng có thể nhìn ra làn da mịn màng, này có thể tốt hơn nhiều so với cậu trang điểm qua rất nhiều minh tinh. Cũng vì vậy rất lâu cậu cũng muốn đưa tay lên sờ một cái, một mặt là bệnh nghề nghiệp, mặt khác. . . . . . Ước chừng là bởi vì thật thích thôi.
Lệ Toa nhìn ánh mắt cậu ấy lóe lên một cái, không để ý: "Công ty giúp tôi mua phòng cố định ở khách sạn, điều kiện tốt hơn rất nhiều so với nơi này. Còn anh, tôi nhớ được anh có một phòng công tác, định ở nơi nào xây dựng cơ sở tạm thời rồi sao?"
Quả Táo Quân tự giễu dương khóe miệng: "Khách sạn, điều kiện kia nhất định so với lấy chồng sống chung mạnh hơn nhiều, công ty cô đối với cô tốt vô cùng."
Lệ Toa thở dài một cái, Quả Táo Quân điên lại bắt đầu tự oán tự trách rồi, cậu ấy không biết vẻ mặt đó không có nhiều cam tâm, rõ là. . . . . .
Cô đem hành lý để sang một bên, đi tới trước mặt Quả Táo Quân, đưa tay ôm lấy cậu ấy.
Hành động này làm Quả Táo Quân kinh sợ, cánh tay cậu ấy không biết làm sao, do dự có phải nên ôm lấy cô hay không?
Rốt cuộc trải qua không tới một phút kịch liệt đấu tranh tâm lý, cậu ấy từ từ giơ tay lên, dọc theo đường cong phần lưng Lệ Toa hướng lên, một chút xíu đụng phải thân thể của cô, đầu tiên là đầu ngón tay thử dò xét, sau đó chỉ tay, sau đó nữa là bàn tay. . . . . .
Lệ Toa mỉm cười, cười Quả Táo, vỗ trên vai một cái, cười nảy sinh ác độc, chợt đẩy cậu ấy ra: "Ôm tạm biệt, lão bằng hữu, sau ngày hôm nay, đại khái anh sẽ có rất ít cơ hội nhìn thấy tôi."
Quả Táo không biết nên làm những gì, nhưng cậu biết hiện tại không cần nói, cậu có thể sẽ không có cơ hội nữa rồi. Vì vậy cậu lần nữa tiến hành đấu tranh trong lòng, suy nghĩ một chút nên nói chút gì.
Trong lúc cậu suy tư, Lệ Toa đột nhiên lại gần, cọ ở khóe miệng cậu, rất thần tốc hôn xuống, sau đó nhanh chóng tách ra: "Good¬bye Kiss."
Cả người Quả Táo như khúc gỗ, bị cọ qua một ít giống như có dòng điện chạy qua, truyền ra cảm giác tê tê nóng rực. Đầu óc cũng không biết thế nào, lập tức khuếch trương xung động thần kinh, dựa vào cái này, cậu ấy thốt ra: "Cái đó, nếu không cô đừng chuyển chỗ? Điều kiện nơi này cũng không kém khách sạn bao nhiêu, hơn nữa cô ở nơi này vô cùng tốt, không phải sao?"
Lệ Toa chỉ có thể cười: "Tôi không dời đi chính anh chuyển chỗ? Ha ha, Tạ Hoa Thành, rốt cuộc anh có biết vid cái gì mà tôi tới ở hay không?" Nhìn vẻ mặt mờ mịt của Quả Táo Quân, Lệ Toa chỉ cảm thấy nhàm chán, bả vai cô đứng thẳng: "Thôi, không nói chuyện này. Đúng rồi, trước khi rời đi nói cho anh biết một chuyện, một lần tôi uống say rượu gọi anh ra ngoài, tôi với anh thật sự là nằm ở trên một cái giường cái chăn bông tinh khiết, những thứ khác không hề làm gì cả. Anh cũng không cần tiếp tục do dự có phải phải phụ trách tôi hay không nữa."
Quả Táo Quân cảm giác mình rất đần, cậu rõ ràng có thể nói ra lời rất êm tai, tại sao hướng về phía Lệ Toa lại cái gì đều nói không ra. Cậu chỉ có thể nghe Lệ Toa nói gặp lại, nói có bằng hữu sẽ đến đón cô.
Đợi đến khi cậu chuẩn bị xong, muốn nói gì, bằng hữu của Lệ Toa tới. Đó là một người đàn ông quân áo Tây. Khi Lệ Toa cùng người nọ đứng ở một nơi, quả thật chính là một đôi trời đất tạo nên, anh ta còn có thể săn sóc, cầm hành lý cho Lệ Toa, còn thân sĩ chào hỏi Quả Táo Quân. . . . . .
Miệng Quả Táo Quân giống như bị phong kín, thế nào cũng không mở miệng được, lời muốn nói cũng từ nơi nào đánh tới thì về nơi đó rồi. Có một ý niệm nói cho cậu biết: cô gái ưu tú giống như Lệ Toa vậy, cần một người đàn ông chuyện nghiệp mới xứng đôi, rất dễ nhận thấy tôi không phải, mà là "Bằng hữu" của cô thì phải chúc phúc cho cô, dù sao cô là cô gái tôi thích nhiều năm. . . . . .
Quả Táo ngồi liệt ở trên ghế sô pha, nhìn Lệ Toa cũng không quay đầu lại cùng người khác rời đi, tư vị kia để cho cả người cậu vô lực.
Lúc bọn Tiểu Phong Tử trở lại, thấy Quả Táo Quân giống như một bãi bùn nằm ở trên ghế sô pha, âm thầm đau thương, bất giác giật mình.
Mà Quả Táo Quân nhìn thấy hai bọn họ, lúc này mới giống như tỉnh mộng, đem hai chùm chìa khóa siết trong tay giao cho Tiểu Phong Tử: "Nói với Tiểu Huệ, tôi cùng Lệ Toa đều tìm chỗ ở, sau đó. . . . . ." Cậu ấy nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn là nói hai chữ "Gặp lại".
Tiểu Tiết nóng nảy: "Các người làm cái gì vậy, mỗi một người đều đi, nhà này không phải càng vắng lạnh sao? Chờ Lọ Lem trở lại, cô ấy còn khôn