Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1526 lượt.
g đau lòng đến chết."
Tiểu Phong Tử lại trịnh trọng đáp một tiếng: "Được, chỉ là chờ Bà chị trở lại, mấy người chúng tôi cùng nhau họp gặp nữa đi, gặp lại cái gì muốn làm, muốn gặp mặt nói mới có thành ý."
Quả Táo Quân mất hồn cười cười, sau đó bóng lưng tịch mịch đi ra cửa.
Tiểu Tiết hung hăng đập bả vai Tiểu Phong Tử: "Cậu cũng nổi điên theo hả, cho dù bọn họ có vấn đề tình cảm, cũng không đến nỗi muốn dọn ra.!"
Tiểu Phong Tử thở dài một cái: "Cái cô nương ngốc này, bọn họ là vì không muốn chị tôi khó xử."
Tiểu Tiết lăng: "Tôi không cảm thấy Lọ Lem khó xử cái gì, mặc dù bốn gian phòng ở sáu người quả thật chen chúc 1 chút, nhưng rất náo nhiệt, rất thú vị, không phải sao?"
Tiểu Phong Tử đưa tay vê mái tóc tán loạn của cô: "Cô quên một người."
"Người nào?"
"Mẹ tôi."
Tiểu Tiết há to mồm: "Cậu nói là, Lọ Lem có thể sẽ đem bác gái tới nơi này ở?"
Tiểu Phong Tử lắc đầu: "Không phải có thể, là nhất định. Cô còn không nhìn ra được sao, Bà chị hận không thể 24h ở cùng với mẹ. Mấy ngày nữa mẹ xuất viện rồi, chị ấy nhất định sẽ cùng mẹ ở chung. Nhưng thiết bị y tế ở nông thôn không tốt, tiếp đó nơi này sẽ là lựa chọn tốt nhất, Bà chị tan việc trở lại là có thể ở cùng bà. Lúc làm việc thuê dì nào đó tới chăm sóc là được."
Tiểu Tiết có chút cảm khái: "Cũng đúng nha, đon bác gái tới nơi này ở là tốt nhất, đổi một hoàn cảnh khác đối với việc khôi phục bệnh tình của bác cũng có trợ giúp. Lọ Lem còn có thể ở gần chăm sóc, không cần chạy hai đầu. Haizz, nhưng tôi cũng không bỏ được Quả Táo Quân cùng Lệ Toa."
Tiểu Phong Tử đưa tay ôm lấy cô: "Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ tách ra, mỗi người kết hôn thành gia, có từng người gia đình của mình rồi, chẳng lẽ còn chen chúc tại nơi này sao? Đến lúc đó đoán chừng ngay cả chỗ thay tã cho em bé cũng không tìm tới rồi."
Cậu ấy nói lời nói này thế nhưng cười rất tốt, nhưng Tiểu Tiết lại không cười được, cô cảm thấy lỗ mũi ngăn chặn khó chịu, nghĩ đến mọi người phải tách ra liền khó chịu. Đi tới nơi này, vào ở nơi này, gặp mấy người bọn họ chơi đùa xong cô chưa từng nghĩ tới có một ngày bọn họ sẽ tách ra, không đúng, là ngày này tới quá nhanh quá đột nhiên.
Nằm ở trong ngực Tiểu Phong Tử, Tiết cô nương thở dài một hơi thật dài: "Nếu bác gái chưa cùng bác trai ly hôn thì tốt, ít nhất bác ấy sẽ không giống như bây giờ."
Tay Tiểu Phong Tử run một cái: "Hiện tại tôi ngược lại cảm thấy mẹ cùng cha là nhất định phải cách xa, cha, ông ấy quá phong lưu, một cô gái đối với ông ấy mà nói có phân lượng không đủ. Hai người bọn họ ly hôn mới phải đối tốt lẫn nhau."
Tiểu Tiết chợt ngồi dậy: "Làm sao lại như vậy? Cậu xem bộ dạng bác gái một chút, bác ấy tuyệt đối không dễ chịu hơn, chỉ bằng chuyện rời khỏi bác trai đã khiến tinh thần bác gái hỏng mất. . . . . ."
Tiểu Phong Tử không có chú ý tới trong đôi mắt Tiểu Tiết lóe lên ánh sáng, cậu tựa vào trên ghế sô pha, dáng vẻ đã hiểu: "Tôi hi vọng mẹ có thể sớm nghĩ thoáng, tình yêu phải lý trí, không phải người nói yêu nhau nhất định sẽ phải đi chung với nhau, vì tốt cho mình, cũng vì đối phương, nên học được đúng lúc buông tay."
Thân thể Tiểu Tiết rung nhẹ, đây là lần đầu tiên cô nghe được nhận định của Tiểu Phong Tử về tình yêu, vẫn luôn cảm thấy Tiểu Phong Tử không có chuyện thương, lúc này cô mới phát hiện ra, thì ra là cậu ấy còn lý trí hơn so với mình tưởng tượng, lý trí đến không hiểu trình độ tình yêu!
Cô chợt có chút khẩn trương, làm bộ thuận miệng hỏi một câu: "Nếu như mà tôi phải về nước Mĩ, cậu sẽ cố gắng giữ tôi lại sao?"
Tiểu Phong Tử cười: "Hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, chúng ta có thể liên lạc điện thoại, điện thoại đường dài liên tiếp, khoảng cách gì cũng không có. Còn có video, coi như bay qua gặp cô cũng không khó khăn, máy bay không cần một ngày đã đến."
Tiểu Tiết nghe ra ý trong lời nói của cậu rồi, cậu nói cậu sẽ vui mừng hớn hở đưa mình trở về. . . . . . Thì ra là cậu ấy còn không hiểu đấy. Chỉ là —— cô nghĩ lại: đây chính là Tiểu Phong Tử, đầu không thế nào linh quang, bằng không lần đó ở trên máy bay cô làm sao sẽ đặc biệt chú ý tới tiểu tử ngốc này đây?
Cô cười: "Chỉ sợ khi đó cậu cũng không nhớ rõ có nhân vật Tiết Vũ Kỳ như thế rồi."
Tiểu Phong Tử vò đầu: ". . . . . ."
Bệnh viện Thanh Hà, y sĩ trưởng nói với Tiểu Huệ, tình hình của Giang mẹ ổn định hơn nhiều, mấy ngày nữa có thể xem xét chuyện xuất viện.
Tiểu Huệ vẫn không yên lòng hỏi một câu: "Nếu để cho bà ở nhà, đối với tâm trạng của bà có trợ giúp sao?"
Bác sỹ lại nói đổi hoàn cảnh đối với bệnh nhân mà nói có lẽ sẽ tốt hơn, làm như vậy sẽ dời đi lực chú ý của bà, để cho cho bà thoát ra từ trong bóng ma quá khứ.
Tiểu Huệ mờ mịt, trong lòng cô hy vọng mang theo mẹ vọt thẳng về nhà, phá hư Giang tiên sinh cùng niềm vui mới của ông, dĩ nhiên là lớn nhất lòng người, chỉ là ——
Thiên ca nghe xong lại đưa cô một đôi xem thường: "Em đây là đang giuos mẹ mình ư, hay vẫn đơn thuần là muốn xả giận?"
Tiểu Huệ dùng sức chà xát mặt anh: "Vậ