Tác giả: Cống Trà
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
người. Một trong số đó là cháu gái của Đan lão phu nhân là Tô Lũ. Vì Tô Lũ và Trần Song Ngọc là bạn thân, mà Trần Song Ngọc và Tống Ý Mặc lại là thanh mai trúc mã nên Thạch Khang muốn nhờ Tống Ý Mặc giúp hắn hỏi thăm một chút về tình tính của Tô Lũ, tốt nhất là hai bên gặp riêng nhau một lần và tán gẫu vài ba câu chuyện…
Không lâu sau khi vương triều Đại Cảnh lập quốc, cuộc sống của người dân cũng cởi mở hơn nhiều. Việc nam nữ chưa kết hôn gặp mặt nói chuyện phiếm trong các yến hội cũng không tính là vượt rào.
Tống Ý Mặc vừa nghe tới chuyện này liền nhỏ giọng nói, “Mai là tiệc mừng thọ của Đan lão phu nhân, anh cũng tới đó đi. Đến lúc đó có khi lại có cơ hội nói chuyện với Tô Lũ cũng nên.”
Thạch Khang vừa nghe nói thế liền vui mừng quá đỗi mà chụp lấy bả vai Tống Ý Mặc, “Ta biết tiểu tử cậu nhất định sẽ giúp ta mà!”
Tống Ý Mặc cúi người né bàn tay của Thạch Khang và cười nói, “Tôi không có anh em ruột thịt nên coi anh như anh trai vậy, tôi không giúp anh thì giúp ai?”
“Ô, cậu nói thế làm ta cảm động quá!” Thạch Khang nở nụ cười ha hả.
Ở một nơi khác, Cảnh Thế Đan đang nói chuyện với phụ tá của hắn là Quý Bố trong thư phòng.
Quý Bố này là một tài năng xuất chúng, sở dĩ gã đi theo Cảnh Thế Đan là vì cho rằng Cảnh Thế Đan thích hợp làm Hoàng đế hơn so với Thái tử Cảnh Thế Sơ, vả lại, gã cũng cam lòng đánh cược vận khí của chính mình một phen.
Vì Hoàng hậu và Khương quý phi có bất hòa nên trong lòng Cảnh Thế Đan hiểu rõ một khi Thái tử đăng vị, cuộc sống của mình và Khương quý phi sẽ không thể dễ chịu được. So với việc sau này bị người ta quản chế, sao mình không chủ động giành lấy? Nhưng địa vị của Thái tử hiện giờ rất vững chắc, mọi việc cũng chỉ có thể từ từ tính toán mà thôi.
Quý Bố nghe nói Hoàng hậu cầu tình giúp cho Tống Ý Mặc liền nhân tiện nói, “Xem ra Hoàng hậu cố ý mượn sức của Hầu phủ Trấn Vũ rồi. Đúng lúc Hầu phủ Trấn Vũ có ba vị tiểu thư, Thái tử có thể cưới một trong số ba tiểu thư đó, làm chính phi hoặc làm trắc phi đều được, họ sẽ không cần tốn sức cũng khiến Hầu phủ Trấn Vũ đứng về phe Thái tử rồi.”
Cảnh Thế Đan nói, “Hầu phủ Trấn Vũ từ sau khi Tống Khản qua đời đã mất đi thực quyền, nhưng đại ca của La phu nhân là La Minh Nhiên lại là cục trưởng của đội binh mã trấn giữ thành, một tay nắm giữ sự an nguy của thành. Vả lại, bạn tốt của Tống Khản khi còn sống là Trần thị trung lại đang tạm giữ chức ở bộ binh, hai người này đều nắm giữ những vị trí trọng yếu. Mượn sức Hầu phủ Trấn Vũ thì có trăm ngàn mối lợi chứ không có hại.”
Quý Bố cũng mơ hồ biết Khương quý phi ghét cay ghét đắng nhà họ Tống nên sẽ không cho Cảnh Thế Đan tiếp cận bọn họ. Nhưng chẳng may người nhà họ Tống đứng về phe Thái tử thì với Cảnh Thế Đan mà nói về lâu về dài đó chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì.
Cảnh Thế Đan nghĩ tới dáng vẻ của Tống Ý Châu. Hắn cũng không hy vọng Tống Ý Châu và Thái tử có bất cứ quan hệ gì. Cảnh Thế Đan suy tư một lát rồi nói, “Không thể để người nhà họ Tống và Thái tử tiếp cận nhau được!”
Quý Bố nói, “Huệ vương điện hạ chẳng phải có ân cứu mạng với Tống Ý Mặc hay sao? Chỉ cần mượn sức Tống Ý Mặc, nghĩ cách khiến cậu ta làm việc cho Huệ vương điện hạ thì bên Thái tử cũng sẽ từ bỏ Tống gia thôi. Ngoài ra, Huệ vương điện hạ có lẽ nên dựa vào công chúa Trường Tín bằng cách cưới con gái thứ hai của công chúa Trường Tín là Hàm Thu. Như vậy công chúa Trường Tín nhất định sẽ ủng hộ Huệ vương điện hạ, mà phần thắng của Huệ vương điện hạ lại tăng thêm một chút.”
Đối với đề nghị cưới Hàm Thu của Quý Bố, Cảnh Thế Đan từ chối cho ý kiến, nhưng nhắc tới Tống Ý Mặc, hắn lại cười nói, “Tiểu hài tử đó thú vị lắm! Cậu ta có quan hệ khá tốt với Thạch Khang, ta chỉ cần nhắn nhủ đôi điều với Thạch Khang là sẽ có cách khiến cậu ta phải làm việc cho ta ngay!”
Tại Hầu phủ Trấn Vũ, Tống Ý Thiền mở hộp trang sức và cầm lấy một bộ trang sức bằng vàng rồi tỉ mỉ ngắm nghía. Nàng ta cài một cây trâm và soi trước gương rồi cẩn thận ngắm nhìn gương mặt mình, sau đó lại so sánh bản thân với Tống Ý Châu và Tống Ý Bội, cảm thấy tướng mạo của mình không hề thua kém so với hai nàng kia, cái mà nàng ta kém hơn bọn họ chẳng qua chỉ là khí chất tu dưỡng từ nhỏ mà thôi.
Ôn thị ngồi bên cạnh thấy Tống Ý Thiền trang điểm cũng than thở, “Nếu cha con không qua đời mà năm đó đưa chúng ta vào Hầu phủ, nếu con cũng được giống bọn họ có kẻ hầu người hạ, rồi được học cầm kỳ thi họa thì sao có thể thua kém bọn họ được?”
Tống Ý Thiền có chút khó chịu trong lòng. Nàng ta nói, “Ngoài những cái đó thì còn sự thừa nhận của người ngoài nữa mẹ ạ. Sáng nay khi con đi thỉnh an phu nhân, lúc đi ra hơi chậm một chút nên vừa lúc nghe thấy có hai nha đầu trong phòng nhắc tới con. Họ nói con theo mẹ sinh sống ở bên ngoài nên cả người đều toát lên khí chất phố chợ, cho dù có mặc tơ lụa hay đeo trang sức đẹp đẽ lên người thì cũng không thoát khỏi khí chất đó. Họ còn bảo con xách giày cho hai vị tiểu thư con phu nhân cũng không xứng, lại còn bắt bọn họ g