Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Cống Trà

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1504 lượt.

g, “Con thấy trong mấy vị tiểu thư có mặt hôm nay có ai xứng đáng với vị trí vương phi không?”
Tô Nhạc Thiện trả lời, “Mẹ à, hôn sự của Thuận vương không đến phiên chúng ta làm chủ đâu. Chúng ta cũng đừng nên nhọc lòng vô ích.”
Ở một nơi khác, có vài vị phu nhân đang thì thầm bàn luận về chuyện hôm nay Huệ vương cứ chăm chú nhìn Tống Ý Châu.
“Nói tới chuyện này, Đại tiểu thư của Hầu phủ Trấn Vũ đó cũng là trưởng nữ, cô ta luôn giúp mẹ để ý tới mọi chuyện trong phủ, rất có tài cán. Hồi trước có một lần phu nhân phủ Trấn Vũ Hầu bị bệnh đúng vào dịp sinh nhật công chúa Trường Tín, chính vị Đại tiểu thư này đã dẫn tiểu Hầu gia tới mừng thọ. Khi đó cô ta tuổi còn nhỏ nhưng ứng đối lại cực kỳ khéo léo, ngay cả công chúa Trường Tín cũng phải tán thưởng cơ mà. Sau lại có tin đồn Huệ vương có ý với cô ấy. Mọi người đều nghĩ việc này tất thành, vậy mà không ngờ qua hai năm lại chẳng có tiến triển gì. Hơn nữa, nhìn có vẻ Tống gia không muốn nương nhờ Huệ vương thì phải. Việc này thực sự kỳ quái!”
“Quả thực kỳ quái! Nếu vị Đại tiểu thư của phủ Trấn Vũ Hầu này đã ngầm đồng ý hoặc có ý với người ta thì cũng phải đính hôn rồi chứ. Vậy mà lại chẳng có bất kỳ động tĩnh gì, nhìn như thể không có chủ ý gì hết. Chẳng hiểu vì sao cô ấy lại lạnh nhạt với Huệ vương vậy nhỉ? Giờ có người tìm hiểu biết được Huệ vương đang nhắm vào cô ta rồi thì ai dám tới cầu hôn nữa? Nếu cứ trì hoãn như thế thì nói không chừng sẽ thành gái lỡ thì đấy.”
“Ừm. Theo tôi thấy thì có lẽ người ta không trông vào Huệ vương đâu.”
“Nói vậy là ý gì?”
“Mấy năm trước tôi nghe thấy loáng thoáng có chuyện hễ Thái tử xuất hiện ở nơi nào là phu nhân Trấn Vũ Hầu sẽ dẫn con gái tới đó. Sau này khi Thái tử quyết định xong Thái tử phi rồi, phu nhân Trấn Vũ Hầu mới ngừng việc đó lại. Giờ Thái tử phi lại qua đời, chẳng phải cơ hội của bọn họ lại tới nữa sao?”
“Chả trách!”
Tất cả những lời bàn luận của các vị phu nhân đều bị một nha hoàn lặng lẽ đi mách lẻo cho Đan lão phu nhân biết.
Đan lão phu nhân có chút khinh thường. Tiểu thư phủ Trấn Vũ Hầu không thèm để Huệ vương vào mắt ư? Phủ Trấn Vũ Hầu đó dám tự cao tự đại vậy sao? Đúng là nằm mơ!
Bà ta còn đang oán thầm trong lòng thì nha hoàn được sai đi tìm Cảnh Thế Viên lúc đầu đã tới. Người này hành lễ xong liền cúi xuống nói, “Lão phu nhân, Thuận vương điện hạ đang nói chuyện với Đại tiểu thư Tống Ý Châu của phủ Trấn Vũ Hầu ở Tích Thủy Hiên trong vườn Đông Bắc ạ!”
“Cái gì?” Đan lão phu nhân hết sức kinh hãi. Tống Ý Châu này định giở trò dụ dỗ gì vậy? Mới đầu còn mê hoặc Huệ vương đến thần hồn điên đảo, giờ lại quyến rũ Thuận vương điện hạ là sao? Cô ta là một cô nương còn chưa kết hôn, không sợ bại hoại thanh danh, từ nay về sau không có người rước hay sao?
Thực ra Tống Ý Châu cũng vô cùng ngạc nhiên. Tô Lũ nói Tống Ý Mặc uống rượu xong liền chạy tới Tích Thủy Hiên định nhảy xuống. Nàng nghe vậy thì vô cùng kinh hãi. Không kịp gọi nha hoàn đi theo, nàng vội vàng sai nha hoàn của Tô phủ đưa nàng tới Tích Thủy Hiên. Mới đến Tích Thủy Hiên nàng đã phát hiện ra nha hoàn đưa mình đi không thấy bóng dáng đâu nữa. Còn Thuận vương Cảnh Thế Viêm thì đang ngồi trong Tích Thủy Hiên.
Cảnh Thế Viêm lẳng lặng nhìn Tống Ý Châu, thấy y phục và trang sức trên người nàng đều có hình bông hồng, góc áo và cổ tay áo cũng thêu một đóa ngọc phù dung đại đóa, đôi bông tai hình tròn kết bằng tơ nho nhỏ bên tai cứ nhẹ nhàng lúc lắc thật quyến rũ động lòng người.
“Bái kiến Thuận vương điện hạ!” Tống Ý Châu đưa mắt nhìn một lượt nhưng không thấy bóng dáng Tống Ý Mặc đâu liền biết mình chắc chắn đã bị lừa. Nàng nhanh chóng ổn định lại tâm trạng và cúi người hành lễ với Cảnh Thế Viêm.
Cảnh Thế Viêm cười nói, “Tống tiểu thư cũng không thích tiệc tùng ồn ào nên tới đây cho yên tĩnh phải không?”
Tống Ý Châu đáp, “Lũ tiểu thư nói Ý Mặc chạy tới đây. Tôi lo lắng nên vội tới đây xem thế nào, chẳng ngờ Lũ tiểu thư nói đùa, Ý Mặc không có ở đây mà thực ra là Thuận vương điện hạ.”
Cảnh Thế Viêm cau mày nói, “Ý Tống tiểu thư là bản vương sai Lũ tiểu thư lừa nàng tới nơi này gặp mặt ư?”
Tống Ý Châu không trả lời thẳng câu hỏi mà chỉ cười nói, “Đúng hay không thì hỏi Lũ tiểu thư sẽ biết thôi ạ. Tôi không quấy rầy Thuận vương điện hạ thư giãn nữa, xin cáo từ!” Tống Ý Châu nói xong liền cất bước đi luôn.
Tối hôm qua Tống Ý Châu đã dối lòng mà đồng ý với La phu nhân. Nàng nói sẽ tận lực tiếp cận Cảnh Thế Viêm. Nhưng hôm nay khi tới Tô phủ, nghĩ tới chuyện phong phi của Tô Chiêu Nghi luôn bị trì hoãn không thành, vị vương gia Cảnh Thế Viêm này dù là tướng mạo hay tài cán thậm chí còn không bằng Cảnh Thế Đan, trong lòng Tống Ý Châu đột nhiên có chút thay đổi và vốn không định chủ động tiếp cận Cảnh Thế Viêm nữa. Giờ bị Tô Lũ lừa tới tận chỗ này, nàng có chút nghi ngờ đây là kế hoạch của La phu nhân, trong lòng bỗng sinh do dự. Rốt cuộc nên chờ Thái tử điện hạ hay là tương kế tựu kế kiên trì bấu víu vào Thuận vương đây?
Có điều, nói đi cũng phải nói lại, nếu Thuận vương có hứng thú đối với nàng thì xem ra