XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341171

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1171 lượt.

trước tình yêu dành cho cô ấy, hãy tin chú đi! Nếu như không tìn thì cứ lén lút đi theo sau mà xem, nếu như hai người họ thực sự cãi nhau thì tiền ăn khuya tháng này của chú, cháu lo tất nhé!”.
Nói đùa sao, như vậy không phải đồng nghĩa với việc cả tháng này cho dù Giả Vượng Bảo có thay bao nhiêu bạn gái thì anh cũng đều phải giúp tiền giúp sức ư? Ngay người phụ nữ của mình anh còn chẳng lo nổi, có lí gì lại để cho Giả Vượng Bảo sung sướng tận hưởng hạnh phúc trong tình yêu chứ?
Thế nhưng, cứ nghĩ tới năng lực dự đoán thần thông quảng đại của Giả Vượng Bảo, Giả Thiên Hạ lại không đành lòng, buông chiếc gậy dài trong tay xuống, bắt đầu kế hoạch theo dõi đôi tình nhân vụng trộm này.
Chỉ có điều anh đã quên mất, tối qua trời âm u, nếu có ngôi sao nào trên trời mới là kì lạ!
Đây là một con phố rất đỗi lãng mạn mang tên “Con đường tình ngọt ngào”, bên cạnh đường còn có biết bao bụi trúc. Cảnh vật hai bên thật nên thơ, khiến cho người đi đường cũng bất giác buông chậm bước chân, thỉnh thoảng quay sang ngắm nhìn những cửa hàng xinh xắn ven đường.
Giả Thiên Hạ thì chẳng hề có tâm trạng đó, tay dắt theo hai tên tiểu quỷ, chọn cho mình một vị trí khuất nhưng dễ quan sát để ngồi. Anh vừa mở lời đã nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa: “Đúng là gi­an tà! Chỉ ăn bữa cơm thôi có cần phải đưa tới một nhà hàng lãng mạn thế này không? Hắn ta định lợi dụng khung cảnh mê hoặc lòng người mà ăn tươi nuốt sống luôn Đinh Mỹ Mãn sao? Ồ, ồ, chú nhìn người phụ nữ đáng chết đó cười tít mắt lên kìa, cả đời chưa bao giờ nhìn thấy đàn ông hay sao? Lẽ nào cháu không đẹp trai bằng tên Lăng tú ông đó?”.
“Người ngồi bên ấy đích thực trông đẹp trai hơn cháu của anh đó”. Tiểu mĩ nhân ngồi đối diện bất ngờ phát biểu ý kiến. Nghe nói trẻ con thường không biết nói dối, tất cả mọi lời đều xuất phát từ trực giác.
Trước việc đứa cháu của mình bị phê bình về “nhan sắc”, Giả Vượng Bảo hiển nhiên chẳng cảm thấy bức xúc gì, điều mà Vượng Bảo quan tâm chính là: “Có đẹp trai bằng anh không?”.
“Ồ… không đâu. Chưa thể đẹp trai bằng anh được”. Cho dù đang ở bất cứ độ tuổi nào, chỉ cần là phụ nữ thì đều có sẵn khả năng nũng nịu như thế.
Đương nhiên, chỉ cần là đàn ông thì cũng đều thích nghe lời khen ngợi của phụ nữ. Cho dù Giả Vượng Bảo mới tám tuổi đi chăng nữa thì cũng sẽ không ngoại lệ. Sau khi nghe những lời tán tụng đó, Vượng Bảo còn đưa tay vuốt má tiểu mĩ nhân, nở nụ cười tán dương khen thưởng.
Giả Thiên Hạ hiện nay đang chịu đựng sự tấn công từ hai bên, cho dù đưa mắt ra hướng nào cũng bắt gặp phải cảnh tượng chướng tai gai mắt. Anh đã thử ho vài tiếng, hi vọng ông chú mười bốn bỗng nhiên lương tâm trỗi dậy, để ý đến cảm giác của anh đôi phần, tuy nhiên không có kết quả như mong muốn. Sau một hồi không thể nhẫn nhịn thêm nữa, anh quyết đinh phải làm cái gì đó. “Cháu ra ngoài gọi điện thoại đã”.
Cố gắng đi nép vào một bên để không bị Mỹ Mãn phát hiện. Giả Thiên Hạ xem như cũng bình an vô sự khi đi ra khỏi nhà hàng. Trước lúc ra khỏi cửa, anh còn xui xẻo bắt gặp nụ cười tươi rói của Mỹ Mãn phía trước mặt, Thiên Hạ đưa tay đặt lên trái tim mình, chỉ sợ sẽ chết mất vì nhồi máu cơ tim.
Ánh mắt Mỹ Mãn mơ màng, thậm chí bản thân cô cũng không biết mình đang nhìn về phía nào, tay cô chống cằm, nhìn vào đôi vợ chồng già tay nắm tay đi phía ngoài đường cách đó không xa. Phía sau cặp vợ chồng già đó còn có hai đứa trẻ tầm bảy, tám tuổi, một trai một gái, gượng mặt hiện rõ sự giận dỗi của trẻ con, chúng đang cãi nhau sao? Hai đứa trẻ bé bỏng chạy trên thảm lá vàng, thật đáng yêu quá đỗi! Bé gái xông lên phía trước nắm lấy tay bà lão, ngẩng đầu nói vài câu, trông như đang kể tội vậy. Còn bé trai chẳng đợi cô bé này nói hết, liền cầm lấy tay cô bé đặt vào bàn tay mình rồi vỗ nhẹ lên đầu và kéo cô bé đi về phía trước.
Tiếp đó, Mỹ Mãn nghe thấy cô bé đó khóc thét lên, đôi mắt ửng đỏ, khiến cô nhớ lại những ngày ấu thơ, dường như hai đứa trẻ ngoài đường kia chính là cô và Giả Thiên Hạ lúc nhỏ vậy.
Lúc đó, cô uất ức mếu máo chạy lên nắm tay bà nội anh mách tội, tiểu Thiên Hạ chẳng khách khí mà đánh vào tay cô rồi hùng hồn tuyên bố: “Chỉ cho phép em nắm tay anh thôi”. Tiếp đó, cô khóc toáng lên, chẳng còn để ý gì hết, cứ vậy là khóc, người không biết còn tưởng cô đã phải chịu uất ức gì kinh khủng lắm…
Lại nghĩ tới anh rồi!
Nghĩ lại những gì Lâm Ái nói, cô bất giác than thở, thực lòng không phải bất cứ chuyện gì thì người trong cuộc cũng đều mù quáng cả. Cảm giác của cô với Lăng Gia Khang rốt cuộc là gì, cô hoàn toàn hiểu rõ, đương nhiên Lăng Gia Khang lại càng rõ hơn cô. Đối với anh, cô vô cùng thành thật, trước nay chưa bao giờ che giấu điều gì, giống như việc giữa bạn bè không có chút bí mật nào vậy.
Trước kia, Mỹ Mãn không bao giờ cảm thấy việc dùng tiền của Giả Thiên Hạ có gì là sai cả. Anh nói anh sẽ nuôi cô, cô cũng vui vẻ chấp nhận, gửi hết tất cả số tiền mình kiếm được vào ngân hàng, lập một quỹ riêng, đương nhiên sẽ trở thành một khoản tiền quan trọng cho cô sau khi li hôn. Thế nhưng đến lúc Lăng Gia Khang nói