Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.

à muộn, lại còn nhuộm tóc, thay đổi cách trang điểm, ăn mặc… Tất cả mọi hiện tượng kì lạ này đều chứng minh một điều: Cô đang cố gắng thích hợp với sở thích và cách sống của một ai đó. Nhưng người đó đương nhiên không phải anh rồi. Là ai chứ? Đáp án đã rõ rành rành rồi, chỉ có điều anh mãi chẳng chịu thừa nhận mà thôi.
“Ông cháu Giả Thiên Hạ, cháu lại thất tình rồi sao?”. Phòng làm việc của Giả Thiên Hạ đang tử khí đằng đằng. Giả Vượng Bảo cuối cùng cũng không thể chịu nổi không khí chết chóc này, bèn vươn vai ưỡn ngực, bình thản rung đùi mà nói, trong khi nắm chặt lấy tay một cô gái nhỏ nhắn lạ mặt, thỉnh thoảng định diễn cho tròn vai “ông chủ mười bốn tận tâm”.
“Im miệng lại đi!”. Nhưng có điều “ông cháu Thiên Hạ” lại chẳng chịu hiểu cho.
“Vậy cuối cùng cháu có định dắt ta với bạn gái ra ngoài ăn tối hay không?”. Xem ra vai “ông chú mười bốn tận tâm” cũng chẳng hề dễ diễn, Giả Vượng Bảo suy nghĩ một hồi rồi trực tiếp đi vào chuyện chính.
“Chú đi tán gái, bắt cháu thanh toán thay sao? Hừm, ở đâu ra chuyện tốt như vậy chứ?”. Giả Thiên Hạ chẳng hứng thú gì liếc mắt qua nhìn cô gái non nớt trông như tiểu mĩ nhân kia. Lẽ nào bắt anh đang trong tâm trạng vô cùng tồi tệ này phải ra ngoài chứng kiến tình yêu của hai tiểu quỷ tuổi vị thành niên hay sao?
“Cũng đúng, thế thì chú sẽ hi sinh đôi chút vậy. Chú không ngại lấy mình ra làm cái cớ cho cháu hẹn Đình Mỹ Mãn ra ngoài ăn tối đâu”.
Im lặng một hồi lâu, Giả Thiên Hạ vứt tập tài liệu trong tay xuống bàn, nở nụ cười vui sướng: “Chú mười bốn, cháu đã bao giờ khen chú tốt bụng, đáng yêu tới mức khiến người khác không thể không yêu quý chưa?”.
“Chưa từng, trước nay chưa bao giờ cháu làm thế cả, có điều bây giờ khen vẫn chưa muộn. Trước mặt bạn gái chú, hãy khen chú nhiều một chút, nếu như tâm trạng của chú mười bốn tốt thì cũng sẽ khen lại cháu trước mặt Đinh Mỹ Mãn. Có đi có lại mới toại lòng nhau, không phải khách khí!”.
Vì đã được đảm bảo hai bên đều có lợi, nên Giả Thiên Hạ lập tức đứng dậy, tay trái dắt Giả Vượng Bảo, tay phải dắt tiểu mĩ nhân kia, đi thẳng ra bãi đỗ xe.
Tuy rằng đã có Giả Vượng Bảo thông minh, lanh lợi bên cạnh, nhưng anh vẫn không tài nào tưởng tượng nổi cảnh tượng đang xuất hiện ngay trước mặt mình.
Một nam một nữ, vui vẻ cười nói, đi ra từ đài truyền hình, tuy rằng chưa đến mức ôm vai bá cổ nhau, nhưng độ thân mật, ngọt ngào đã quá đủ để cho mọi người nhìn vào là biết họ là đôi tình nhân đang yêu nhau thắm thiết. Xem ra Đình Mỹ Mãn hình như vẫn chưa đủ bận rộn, anh sẽ suy nghĩ đến chuyện phân cho cô mức độ công việc nhiều hơn nữa. Tốt nhất là khiến cô bận tới mức chẳng có thời gi­an ăn cơm ngủ nghê, như vậy thì cảnh tượng này chắc chắn sẽ không bao giờ tái diễn.
Giả Vượng Bảo lặng lẽ nuốt nước miếng, tay nắm chặt lấy chiếc ba lô, trộm liếc sang “khối lửa hận rừng rực” đang ngồi kế bên mình.
“Chú đã nhìn thấy chưa? Bây giờ còn dám vụng trộm với nhau ngay trước mặt cháu nữa. Đây là đài truyền hình mà, hay là họ định chuyển hết lên màn ảnh lớn, làm thành bộ phim điện ảnh hoành tráng luôn đây?”. “Khối lửa hận rừng rực” đó đã nói chuyện, vừa bóp chặt cổ của Giả Vượng Bảo vửa chỉ vào cảnh tượng phía trên ngoài cửa xe.
“Bỏ, bỏ tay ra… Bóp chết, bóp chết ta… thì lấy ai ra giúp đỡ chứ?...”.
Nói rất có lí! Giả Thiện Hạ liền buông tay ra, chỉnh lại bộ áo vest bên ngoài, lấy lại bình tĩnh, còn nhìn vào gương phía trước để chỉnh lại đầu tóc, “Bảo bạn gái của chú xuống xe, ra kia gọi Lăng Gia Khang là cha đi!”.
“Hự hự… Cháu đúng là ấu trĩ quá!”. Sau khi ngừng ho vì sốc nặng, Giả Vượng Bảo đưa câu bình luận mà chẳng hề nể nang gì hết. Người đã lớn từng đó rồi mà sao vẫn thích chơi mấy trò dễ dàng bị người khác vạch trần như vậy. Huống hồ, Vượng Bảo có cần thiết phải hi sinh bạn gái của mình không? Ngộ nhỡ Đình Mỹ Mãn với tên Lăng tú ông đó thật sự làm căng lên, nhất thời nóng giận, đánh cho cô bạn gái yếu ớt thân tàn ma dại thì sao? Vượng Bảo không thể nào chấp nhận nổi!
“Vậy chú đi gọi Mỹ Mãn là mẹ đi!”.
“Nhạt nhẽo”. Từ trước đến nay, Vượng Bảo chưa bao giờ làm chuyện bán linh hồn cho quỷ dữ. Hiển nhiên lúc này Giả Thiên Hạ đang ở trong trạng thái lửa hận bừng bừng, mất hết cả lí trí. Sau một hồi tìm kiếm loạn lên trong ô tô, Vượng Bảo liền thấy ông cháu quý hoá lôi ra một cây xỏ giày rất dài. Trước tiên không cần tìm hiểu xem tại sao trên xe ô tô của anh lại có thứ đồ ấy, việc cấp bách lúc này là phải chặn Giả Thiên Hạ lại để tránh gây ra một vụ án mạng thương tâm: “Đừng! Đừng có kích động quá! Chúng ta phải tính kế lâu dài đã. Cần phải bình tĩnh!”.
“Cút mau!”. Cần phải bình tĩnh? Như vậy chẳng phải đồng nghĩa với việc anh mãi mãi mất đi cô hay sao? Nằm mơ mới có chuyện đó!
“Nghe chú nói đã, tối qua khi quan sát bầu trời đêm, chú phát hiện thấy không hề có ngôi sao nào trên trời hết. Vì thế chú đoán chắc tối nay Lăng Gia Khang và Đinh Mỹ Mãn sẽ cãi nhau”. Giả Vượng Bảo tuyên bố rất hùng hồn, tiện thể còn chỉ vào tiểu mỹ nhân nhất định đòi ngồi cùng một ghế với cậu ở phía trước rồi nói: “Chú xin thề