Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341180

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1180 lượt.

Khang quyết định đã không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, trực tiếp cầm cổ áo cô kéo đi.
Thông thường, những người đàn ông đẹp trai làm những hành động kiểu này hầu như đều khiến cho những người xung quanh ngây ngất tâm hồn. May mà lúc này, người trong phòng trang điểm không nhiều, chỉ có một vài nhân viên trường quay diễn vai ngây ngất vì gi­ai đẹp đó mà thôi. Ai cũng có “đạo đức nghề nghiệp” hết, nhất định hai tay phải đưa lên trước mặt, tỏ ra vẻ thiếu nữ mộng mơ lãng mạn, sau đó kèm thêm mấy tiếng kêu: “Ôi chao, đẹp trai quá, thật là có khí chất đàn ông! Đúng là phải trực tiếp bắt cóc người mình yêu đi như thế này chứ, không hổ danh là Lăng Gia Khang, bá vương, bá vương xuất chiêu rồi!”.
Đáng tiếc, trong mắt của Đinh Mỹ Mãn thì hành động này chẳng có chút gì liên quan đến khí chất đàn ông hết, nó chỉ khiến cho cô cảm thấy tức tối và không ngừng vùng vẫy: “Bỏ tay, bỏ tay ra mau! Tốt xấu gì thì em cũng đường đường là một nhà sản xuất, bị anh xách cổ lôi đi thế này, mất hết cả tự trọng và hình tượng”.
“Tâm trạng vẫn ổn quá nhỉ, đã đến lúc nào rồi mà em vẫn còn thời gi­an đi lo lắng cho cái lòng tự trọng chẳng còn thừa lại bao nhiêu đó?”. Anh nhếch miệng cười có ý châm chọc.
“Lăng Gia Khang, đầu óc anh có bị sao không thế?”. Đang yên đang lành tự dưng chạy đến đài truyền hình, chẳng giải thích gì đã nhất quyết kéo cô đi bằng được, đầu óc không có vấn đề thì là gì? Khi đầu Đinh Mỹ Mãn bị giúi vào cửa kính, cô há hốc miệng nhìn xuống phía dưới, ngây người một lúc lâu mới lấy lại được thần trí rồi nói: “Tại sao lại có nhiều phóng viên đến thế? Đến để phỏng vấn Tiểu Ái sao?”
“Xin cậu đấy, dùng não mà suy nghĩ cho kĩ đi, sao có thể đến vì mình được chứ!”. Tiểu Ái nãy giờ vẫn theo sát hai người kia, trước cái log­ic kì quái của Mỹ Mãn, cô không ngại bày tỏ thái độ phản bác.
“Mình hả?”. Giọng nói của Mỹ Mãn bỗng dưng nâng lên cao độ, mở to mắt nhìn chằm chằm Lăng Gia Khang và nói: “Chắc không phải là do Giả Thiên Hạ nói trước đây em ngoại tình nên các phóng viên dưới đó tưởng em với anh…”
“Chúc mừng em, đoán trúng phóc!”. Anh gật đầu tỏ vẻ tán dương.
Còn Mỹ Mãn thì hoàn toàn không còn tâm trạng nào để đùa cợt: “Họ nghĩ gì vậy? Em và anh hả? Làm sao có thể được chứ?”
“Hừ, bây giờ không phải lúc em nói không thể thì sẽ không có chuyện gì xảy ra. Ngay cả chuyện hơn một năm qua em gần như ngày nào cũng ở với anh đều bị họ tra ra hết rồi, em còn muốn giải thích thế nào đây?”. Các phóng viên chẳng phải đều có khả năng “đào ba tấc đất, lật ba tông tộc” hay sao? Về điểm này thì Lăng Gia Khang không bày tỏ thái độ gì hết. Từ trước đến nay, anh luôn tự tin về khả năng bảo mật thông tin của mình, nhưng cũng sẽ tiết lộ một cách thích đáng một số thông tin đem lại lợi ích cho cả hai bên. Các nghệ sĩ dưới trướng của anh cần phải được lên báo và quan tâm thường xuyên, còn sự hi sinh của anh cũng cần thiết được đền đáp như thế.
Nếu như tình địch đã muốn hiện diện cả trước và sau lưng khán giả thì tất nhiên anh rất vui vẻ chấp nhận, vui thú đem những chuyện vốn dĩ được cất giấu rất kĩ “khui” ra cho mọi người thấy. Quan hệ trước mặt công chúng đã xác định rồi thì quan hệ riêng tư cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều mà thôi!
“Toi rồi, toi rồi… thế bây giờ phải làm thế nào đây…?”. Mỹ Mãn chẳng biết gì về chân tướng sự việc, vẫn theo quán tính mà phóng đại quá mức khả năng của giới phóng viên. Nếu như ngay mọi hoạt động hơn một năm qua của cô mà họ cũng khui ra được thì đúng là “có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được oan khuất này”. Cho nên cô hoàn toàn có lí do để hoảng loạn, lo lắng.
“Mình với trợ lí sẽ đi ra bằng cửa chính, đánh lạc hướng chú ý của cánh phóng viên”. Tiểu Ái đương nhiên có nhiều kinh nghiệm giải quyết những vấn đề loại này hơn Mỹ Mãn.
Nghe có vẻ là một biện pháp rất tuyệt, Mỹ Mãn gật đầu một cách hăng hái. Thế nhưng Lăng Gia Khang chẳng cần suy nghĩ nhiều, đã phản bác ngay: “Không được, em với Mạc Tường đã từng cãi nhau kịch liệt trên ti vi, em cũng khó thoát thân như Mỹ Mãn thôi. Cho dù chỉ là một câu nói ngẫu hứng nào đó của em thôi, bọn họ đều có thể thêm vào cho em các loại ngữ khí, thái độ, rồi giải thích thành vô số các ý khác nhau đấy!”
“Khốn kiếp, vậy thì đành liều chết xông ra thôi!”. Mỹ Mãn văng một câu chửi rồi quay về phòng hoá trang.
Hành động này khiến Lăng Gia Khang và Tiểu Ái bất ngờ.
Chỉ trong giây lát thôi, thậm chí họ còn chưa kịp lấy lại hồn phách thì đã thấy Đinh Mỹ Mãn hùng hùng hổ hổ xông ra khỏi phòng trang điểm. Cô khoác thêm một chiếc áo vest ngắn, mái tóc vốn đang buông xõa trên bờ vai cũng được buộc gọn lại, so với lúc trước trông cô bớt vẻ ngây ngô và thêm chút lão luyện. Bẻ lại cổ áo, đi giày cao gót, cô không chọn đi ra theo cửa thoát hiểm mà ngược lại đường hoàng bước về phía thang máy.
“Em định làm cái gì thế?”. Tình hình phát triển ngoài tầm kiểm soát khiến cho Lăng Gia Khang vô cùng khó chịu. Anh thích mọi chuyện đều phải đi theo sự sắp xếp của mình, thế nhưng người phụ nữ này lúc nào cũng có năng lực phá vỡ mọ


Ring ring