Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.
ôi.”
“Vậy ý của chị là trước đây người phụ bạc chính là anh Giả Thiên Hạ?”
Tư duy của cánh phóng viên đúng là vô cùng đa dạng, chỉ một câu nói họ có thể lắp ghép ti tỉ các loại ngữ khí, tạo ra vô số các loại thái độ. Biết rõ ràng đây là lúc tối kị để phát ngôn, bày tỏ thái độ nhưng Đinh Mỹ Mãn vẫn không thể nén cơn giận mà chịu cái tội danh không phải của mình đó. “Cũng không rõ nữa, nếu như các vị biết thì phiền hãy nói lại cho tôi nhé!”
Vị phóng viên nhận được câu trả lời này bắt đầu cảm thấy khó chịu, câu hỏi anh ta đặt ra ngày càng sắc bén hơn: “Lẽ nào ngay đến lí do vì sao ngày xưa li hôn mà chị cũng không biết sao? Không phải người đề nghị li hôn chính là chị ư?”
“Đúng là do tôi đề nghị, ấy là vì tôi không còn có thể nhẫn nhịn thêm được nữa”. Đây cũng được coi là một câu trả lời chân thật.
“Chuyện gì đã khiến chị không thể nhẫn nhịn thêm được nữa? Là việc ngoại tình sao?”
Câu hỏi hình như đã quay lại với mục đích ban đầu, Đinh Mỹ Mãn nghẹn lời, không nói thêm được gì. Mãi cho tới khi Lăng Gia Khang – nãy giờ vẫn im lặng – đột nhiên nắm tay cô, truyền cho cô niềm ấm áp lạ thường, xua đi nỗi bất lực trong lòng thì Mỹ Mãn mới thu lại thái độ khiêu chiến khi nãy, cô nhận ra rằng muốn tồn tại lâu dài trong giới giải trí này, gây gổ, khiêu khích giới truyền thông không hề đem lại chút lợi lộc gì. Cũng giống y như Giả Thiên Hạ vậy, dù cho anh có đang giận sôi máu thì vẫn phải giữ nụ cười trên môi. Cô chuyển sang vẻ mặt vui vẻ, điều chỉnh lại ngữ điệu, khi đã nhận định rõ ngôn từ của mình sẽ nói ra là xác đáng, thích hợp, cô mới lên tiếng phát biểu.
“Hồi đó rốt cuộc anh ấy có ngoại tình hay không thì tôi thực sự không rõ. Cũng như những phụ nữ bình thường khác, tôi không muốn đến lúc chia tay nhau rồi vẫn còn hỏi người ta rằng có yêu mình nữa hay không. Còn về việc anh ấy nói gì, làm gì, tôi không muốn quan tâm và cũng chẳng có ý kiến gì hết. Bây giờ tôi chỉ muốn làm tốt công việc mới của mình. Nếu như các vị quan tâm tôi đến vậy, làm ơn hãy chuyển sự chú ý đến chương trình sắp lên sóng của tôi! Như vậy tôi sẽ vô cùng biết ơn.”
“Vậy cô với Lăng Gia Khang…”
“Bây giờ hai chúng tôi đang chuẩn bị về nhà. Nếu như các vị có hứng thú với mối quan hệ của chúng tôi thì có thể đi theo”. Không cho Đinh Mỹ Mãn cơ hội phủ nhận tin đồn tình cảm, Lăng Gia Khang không còn im lặng mà dùng câu nói nửa đùa nửa thật bày tỏ thái độ, đồng thời coi như đó là lời kết cho đoạn phỏng vấn vừa xong.
Trước biết bao ánh sáng máy ảnh và sự quan tâm đặc biệt của giới phóng viên, anh đường hoàng cầm tay Đinh Mỹ Mãn lên xe. Trước khi cửa xe đóng lại, Tiểu Ái còn nháy mắt tạo dáng trước ống kính như thể nói rằng chuyện chẳng có liên quan gì đến cô vậy. Đồng thời, cô rút lại suy nghĩ lúc nãy. Đinh Mỹ Mãn không hề điên, Lăng Gia Khang lại càng không. Mẩu tin tức này được đăng tải nhất định sẽ thu hút sự chú ý của cái tên Giả Thiên Hạ và ả Mạc Tường kia, như vậy lại càng hay, đối đầu chính diện, chọc cho họ chết vì tức giận.
Nhưng rất nhanh sau đó, Tiểu Ái nhận ra bất cứ việc có lợi nào ắt cũng có cái hại của nó. Lời nói khách khí của Lăng Gia Khang đến tai phóng viên lại thành lời mời chân thành. Làm sao họ có thể tận hưởng bữa tối lãng mạn trước sự đeo bám gắt gao của giới kí giả được? Huống hồ, bản thân cô rất biết phán đoán tình hình, trực giác nhạy bén mách bảo rằng “lão đại” nhà cô chẳng hi vọng có kì đà theo cản mũi. Cho nên sau khi qua vài con phố, lấy lý do muốn đi dạo phố mua ít đồ, Lâm Ái bảo Lăng Gia Khang dừng xe để cô và trợ lí xuống.
Còn Đinh Mỹ Mãn thì…
Đến lúc cô định thần lại thì đã nhìn thấy Lăng Gia Khang cởi chiếc áo vest lịch lãm và chiếc cà vạt ra rồi tiện tay kéo luôn tấm rèm cửa lên. Anh rót nước thản nhiên như không có chuyện gì, ngồi ung dung trên chiếc sô pha, theo thói quen hàng ngày cầm chiếc điều khiển bật ti vi lên. Hai chân anh vắt chữ ngũ tỏ vẻ vô cùng thoải mái, đắc ý trong khi Mỹ Mãn vẫn đang ngây ngô: “Đây, đây là nhà của anh sao?”
“Đúng thế”. Anh trả lời vô cùng ngắn gọn và đủ ý.
“Tại sao lại phải đến nhà anh? Sao không lái xe đưa em về nhà?”. Lảng tránh kí giả mà phải đến mức cô nam quả nữ cùng trốn trong một nơi hiu quạnh vắng vẻ này thì cũng có phần hơi khủng bố, thiên hạ đại loạn mất rồi.
“Em đi vội vã như thế, có mang theo chìa khoá nhà hay không?”
Được người ta nhắc cô mới chợt nhận ra hai tay mình trống rỗng. Lúc đi cứ như đi chạy giặc, còn đầu óc đâu mà nhớ tới việc phải cầm theo túi xách nữa? Tất nhiên cũng không có chuyện mang theo một số đồ vật cần thiết như chìa khoá, di động… Tuy nhiên, cho dù là như vậy thì đó cũng chưa đủ để coi là một lý do xác đáng: “Không có chìa khoá thì cũng vẫn có thể quay về nhà, Giả Thiên Hạ vẫn đang ở đấy mà …”
“Hừ…”. Anh không khách khí, bĩu môi châm chọc, ngắt lời cô để cho cái miệng xinh xắn đáng ghét kia không kịp thốt ra những lời nói anh không thích nghe: “Em cho rằng lúc này anh ta có nhà sao?”
“Hử?”. Lời nói của anh chắc như đinh đóng cột khiến cho Đinh Mỹ Mãn không khỏi tò mò mà nhếch mày, dường như có c