Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
Muốn tôi phải nói gì đây? Chúc các người bách niên giai lão, sớm sinh quý tử, cam khổ tương liên, làm ăn phát đạt, hạnh phúc mĩ mãn… Xì, tôi nhổ vào! Cũng đừng gửi thiệp mời đến cho tôi, sau này chúng ta đừng có bất cứ liên hệ gì với nhau nữa, bây giờ tốt nhất là anh nên thu dọn hành lí và biến đi ngay tức khắc!”
Còn chưa tỉnh ngủ hẳn song Giả Thiên Hạ có thể thấy rõ mặt cô đang đỏ lên vì tức giận, tay chân múa may lung tung. Tuy rằng thời cơ chưa chín muồi nhưng anh vẫn thấy tâm trạng mình khá tốt, muốn than thở từ tận đáy lòng. Đúng là lâu lắm không thấy hành động bất thường này. Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, anh đưa tay lên vuốt lại mấy sợi tóc đang rủ xuống ngay trước miệng cô. Chỉ một hành động ngẫu nhiên đó thôi cũng hàm chứa tình yêu thương, chăm sóc như đã thành thói quen của anh. Như có một luồng điện mạnh chạy qua cơ thể hai người, họ ngỡ ngàng.
Sau khi nhận ra nhịp tim mình đập nhanh quá mức bình thường, Giả Thiên Hạ kéo Mỹ Mãn vào lòng anh, khiến cô đành phải dừng lời mắng nhiếc lại. Tận hưởng hơi ấm quen thuộc trong lòng, anh nói một câu đầy bất lực: “Chúng ta có thể đừng gặp mặt là lại cãi nhau được không?”
“Ờ…”. Cãi nhau là chuyện làm ta bị tổn hao sinh lực, nếu như không phải bắt buộc thì cô tất nhiên chẳng muốn lần nào cũng khiến cho không khí trở nên căng thẳng thế này.
“Nếu như anh nói, tối qua vì đứng trước cửa quán bar đợi em mãi mà không được, sau đó vừa hay gặp cô ta, trong lúc cả giận mất khôn đã dắt cô ta vào trong… thì em có tin không?”.
Làm sao mà tin nổi? Từng câu từng chữ trong lời nói của anh chẳng có chút hợp lí nào hết. Bây giờ cô mới ngỡ ngàng tỉnh ngộ, hoá ra sự tín nhiệm vô điều kiện trước đó của anh khiến cho cô vô cùng cảm động chẳng qua chỉ mang tính trao đổi lợi ích mà thôi. Khi lí trí lên ngôi, cô dùng cả chân cả tay đẩy mạnh anh ra khỏi người mình. “Tôi chỉ tin những gì mắt thấy tai nghe. Mà những điều tôi thấy được ở đây là anh kéo cô ta vào vòng tay mình, đùa giỡn nhau chán chê rồi lại còn vô liêm sỉ đẩy hết trách nhiệm li hôn lên đầu tôi.”
Trong khoảnh khắc ngừng lại, nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ vô số tội, làm như mình oan ức lắm lại chuẩn bị nói điều gì đó của anh, Mỹ Mãn ngay lập tức cướp lời: “Giả Thiên Hạ, tôi nói cho anh biết, mấy trò mèo của anh tôi chán ngấy từ lâu rồi, đừng có làm phiền tôi! Tạm biệt!”
Vẫn y nguyên tính cách ngoan cố như trước kia, cô lúc nào cũng không cho anh cơ hội để giải thích dù chỉ một giây một phút. Sau khi thao thao bất tuyệt mắng chửi một trận đã đời, cô sẽ cầm lấy túi xách, quay người bỏ đi, đập cửa rầm một cái rồi sau này lại gán thêm cho anh tội danh “không giải thích đúng lúc”. Như vậy có nghĩa là sao? Sự thật rốt cuộc thế nào cũng không quan trọng, chỉ cần Mỹ Mãn nhận định như thế thì sẽ phải coi là thế à?
Căn phòng trước đó vài giây vẫn còn vang đầy tiếng mắng nhiếc ồn ào mà chỉ trong giây lát đã im lặng đến đáng sợ. Nhìn cánh cửa đóng sập lại, nghe tiếng bước chân cô ngày càng xa, Giả Thiên Hạ mệt mỏi tựa lưng vào tường, day day thái dương nhằm giảm cơn đau đầu đang hành hạ, bất lực cười nhạo chính mình.
Chia tay không vui vẻ là điều anh đã dự đoán trước nhưng Giả Thiên Hạ vẫn cố gắng thử thay đổi kết cục xem sao. Chỉ đáng tiếc “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, anh kiêu ngạo, dễ bị kích động, khi đối diện chuyện tình cảm thì lại ngốc nghếch vụng về, chẳng thể địch lại được tên Lăng tú ông cao thủ tình trường, lắm mưu mô, nhiều thủ đoạn kia. Những tưởng mình đã bảo vệ, bao bọc cô ấy đủ tốt rồi, thế nhưng kì thực những hành động đó trong mắt của cô, tất cả chỉ đem lại uất ức, thiệt thòi.
Điên cả người, rốt cuộc Đinh Mỹ Mãn cảm thấy uất ức vì cái gì chứ? Biết rõ rằng đang có hàng đống phóng viên đang đứng “phục kích”, vậy mà vẫn đi cùng người đàn ông đó, để mặc cho hắn thách thức anh thông qua báo đài. Đi cả đêm mới về nhà lại còn trách móc anh là người trăng hoa không chung thuỷ. Hiện nay, người đang dao động rốt cuộc là ai chứ? Trong từ điển của người phụ nữ này, liệu có còn hai chữ “công bằng” hay không?
Khoảng chín giờ sáng hàng ngày – thông thường đây là khoảng thời gian bận rộn nhất ở đài truyền hình – tỉ lệ bạn xem đài của các chương trình đều đã có, theo đó, một loạt các cuộc họp lớn nhỏ diễn ra để bàn bạc tình hình. Ngay chính trong lúc mọi người luôn chân luôn tay bận rộn này, Đinh Mỹ Mãn lộc cộc giày cao gót, mặc quần áo ngày hôm qua, sắc mặt khó coi, lửa hận sục sôi xông thẳng vào phòng làm việc. Bộ dạng như vậy chẳng khác nào viết rõ trên mặt hàng chữ: “Cả đêm không về, tâm trạng bực bội, xin đừng động tới!”.
Nhưng cho dù là vật phẩm đã được ghi rõ giá cả thì một số người mua vẫn hứng thú hỏi thăm về giá tiền, xem liệu có khả năng bớt giá thêm chút nào nữa không.
Điển hình như cô trợ lí đáng yêu của Mỹ Mãn, cố tình tỏ ra không hiểu tâm trạng hiện rõ trên khuôn mặt Mỹ Mãn lúc này, hớt hải đi theo cô vào phòng làm việc, vui vẻ chào hỏi: “Trời ơi, chị Mỹ Mãn, không ngờ chị vẫn dám tới cơ quan cơ đấy! Em cứ tưởng là hôm nay chị sẽ xin nghỉ cơ. Ngoài cửa chính không có phó