Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 134751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/751 lượt.

hìn nàng, Nhậm Viên gật đầu cam đoan. “Ta sẽ giúp cô bảo đảm bí mật này.”
“Cám ơn.”
“Kỳ thật......” Nghiêm túc nghĩ ngợi, đột nhiên như nghĩ ra điều gì. “Chỉ cần ý chí muốn sống của cô đủ mạnh, hơn nữa vận khí đủ tốt, có lẽ chúng ta còn có con đường thứ ba có thể lựa chọn......”






“Cho ta xem ngọc bội này làm gì?” Trừng mắt nhìn ngọc bội xanh biếc trong tay Nam Cung Dịch, Huyền Thương cả người cứng lại, vẻ mặt máy móc không biểu lộ tình cảm, dưới đáy lòng mơ hồ có cái gì đó, bởi vì ngọc bội kia...... ngọc bội kia cùng khối từ nhỏ hắn mang ở trên người kia, cơ hồ không có sai biệt.
“Thương đệ......” Than khẽ, Nam Cung Dịch chặt chẽ theo dõi vẻ biến hóa trên mặt hắn. “Đệ nên hiểu dụng ý khi ta cho đệ xem khối ngọc bội này.”
“Không rõ!” Chém đinh chặt sắt, trực tiếp coi như không biết.
“Thương đệ!” Nhịn không được nhẹ trách móc, Nam Cung Dịch lật mặt sau của ngọc bội, mặt sau có khắc chữ “dịch”, cố nhịn tình cảm mãnh liệt trong lòng, thấp giọng nói: “Ngọc bội này là cha ta tự mình chạm khắc, khi ta vừa tròn trăng (đầy tháng), tự tay đeo lên cổ ta. Năm ta năm tuổi, vui sướng đón thêm một đệ đệ ruột, cha ta cũng điêu khắc một khối ngọc bội giống vậy cho đệ đệ, chính là khối mặt trái có khắc chữ ‘thương’.
“Nhưng mà, vào lúc em trai ta vừa tròn ba tuổi, cha ta cùng cả nhà đi thăm bạn bè, trên đường bị người ta trả thù, trong lúc hỗn loạn, cha ta mang theo ta, nương ta ôm đệ đệ chạy đi. Đến khi cha giải quyết kẻ địch xong, ở chung quanh tìm kiếm bọn họ, chỉ thấy nương ta đã chết trên vách núi, mà thân đệ ba tuổi kia của ta liền không thấy bóng dáng, chúng ta đã lần tìm cả ngọn núi, còn xuống vực xem xét, nhưng vẫn không tìm thấy.
“Được! Cho dù mọi chuyện đều là trùng hợp, trên vai phải của em trai ta kia có một vết bớt hình mặt trăng......” Dừng một chút, nhìn trộm một cái, cười đến thật tao nhã vô hại. “Thương đệ, đệ không phải cũng có chứ?”
Nếu dám nói không có, liền thoát y chứng minh a!
Đâm trúng tử huyệt! Chết tiệt, hắn thực sự có!
Không lời nào để nói, Huyền Thương không buồn hé răng thật lâu sau, nghĩ đến mình là hậu nhân của Nam Cung thế gia mỗi người trên giang hồ đều tôn sùng, không khỏi có khí lạnh vọt lên.
“Làm sao vậy? Thực sự có?” Cười thật vui vẻ, thật muốn nhào lên vừa khóc vừa kể lể huynh đệ thâm tình.
Đáng tiếc người nào đó “lòng dạ cứng rắn, không nhận người thân”, chỉ lạnh lùng hỏi: “Nói xong?”
“Xong rồi!” Mong đợi cảm động ôm nhau.
“Tốt lắm!” Cuối cùng cũng làm đúng lời hứa với A Tô, rốt cục cũng nghe người ta rầy rà xong rồi! Huyền Thương gật đầu, dưới sự ngạc nhiên của người nào đó, trực tiếp quay đầu chạy lấy người.
“A? Thương đệ...... Thương đệ...... Đệ còn chưa gọi ta một tiếng đại ca a......”
Do Nhậm Viên lấy cớ A Tô thân mình gầy yếu, thai nhi không ổn, phải điều dưỡng dài lâu, trải qua một phen thương thảo, cuối cùng mọi người quyết định A Tô vẫn là về Nam Cung phủ trước, thứ nhất có thể an tâm điều dưỡng thân thể, thứ hai có thể tiến hành trị mắt.
Vì thế đoàn người lại quay trở về Nam Cung phủ đệ, mà trong đó không chỉ có thêm Nhậm Viên đi chung, đương nhiên còn bao gồm cả tên thợ rèn nào đó khiến người ta chán ghét.
Dọc đường đi, bọn họ khiếp sợ nghe thấy một việc lớn làm người ta ngạc nhiên trên giang hồ -- Huyền Cực Môn bị giết, Đồ Bá Thiên đầu thân đôi ngả.
Đến tột cùng là người phương nào làm? Không có ai biết!
Dù sao vụ rắc rối không đầu mối này vẫn lan truyền ồn ào huyên náo trên giang hồ.
Chuyện này làm cho Nam Cung Dịch trong lòng không khỏi buồn bực. Dù sao đêm đó, mọi người chẳng qua chỉ quăng oanh thiên lôi, phá phòng ốc quấy nhiễu sự chú ý của người trong Huyền Cực Môn mà thôi, cũng không có giáp mặt giao chiến.
Nhưng mà, Huyền Thương nghe nói xong, trong lòng dĩ nhiên đã biết nhưng không nói gì thêm, chỉ thấy may mắn từ nay về sau, hắn cùng A Tô rốt cục cũng có thể sống những ngày bình thường.
Ngày hôm đó, mới trở lại Nam Cung phủ, còn chưa kịp thở một hơi, tên thợ rèn nào đó chuyên chọc phá người ta đã thì thầm, “Quái! Rõ ràng Viên nhi nhà ta trời sinh bát tự cùng Giang Nam không hợp, sao lại nguyện ý tới chỗ này ở hơn nửa năm chứ? Hại ta cũng phải theo đến, hơn nửa năm không có cách nào đúc kiếm.”
Xoa xoa cằm, Việt Nguyên trăm tư không thể giải.
“Rèn sắt, nếu huynh không muốn đến, có thể chạy trở về mà! Chúng ta chỉ mời lệnh phu nhân thôi, không gồm huynh trong đó!” Nam Cung Dịch cười vô hại, vẻ mặt tao nhã, nhưng lời trong miệng phun ra một chút cũng không nhã nhặn.
Nghe vậy, Việt Nguyên tính tình cổ quái ngược lại cười ha hả. “Lão Tử sẽ không cút, càng muốn ở lại nơi này của huynh làm thực khách!”
A...... Mỗi người đều nói hắn âm tình bất định khó lấy lòng, nhưng hắn lại rất thích ông bạn già Nam Cung Dịch này không nóng không lạnh chế giễu.
Hai nam nhân nhàm chán! Thờ ơ lạnh nhạt, Huyền Thương không để ý tới bọn họ, đỡ A Tô vào bên trong, chuẩn bị về “Tuyết Tùng viện” nghỉ ngơi, đột nhiên, một tiếng cười vui mừng đột