Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/749 lượt.
ỉ sợ hắn ngay cả nghe cũng không chịu nghe, trực tiếp phất tay áo chạy lấy người.
“......” Lại không nói.
Cả buổi đợi không được hắn lên tiếng trả lời, A Tô không khỏi thản nhiên giễu cợt. “Huynh rõ ràng có hảo cảm với Nam Cung đại ca, sao lại cố ý không quan tâm tới người ta? Hay là huynh đang giận dỗi với Nam Cung đại ca?”
Nếu huynh ấy thật sự không thích Nam Cung Dịch, đã sớm mang theo nàng một mình ra đi, sao còn có thể ở lại đưa mặt lạnh ra với người đáng thương?
“Nói bậy! Cũng không phải con nít, còn náo loạn cái gì chứ!” Xấu hổ, tuyệt không thừa nhận.
“Thương, kỳ thật huynh rất có tư cách để làm nũng với Nam Cung đại ca.” Nếu hai người bọn họ thật sự là huynh đệ, đệ đệ náo loạn một ít với ca ca cũng rất bình thường, không phải sao? Hơn nữa với tâm tư “khát cầu em trai” của Nam Cung đại ca, chỉ cần Huyền Thương lấy thân phận đệ đệ nháo, hắn khẳng định sẽ rất vui vẻ.
“Nói bậy bạ gì đó? Ta không hiểu!” Nhíu mày, bị lời nói không đầu không đuôi của nàng làm hồ đồ.
Mỉm cười, A Tô không nói gì. Chuyện này, hãy để cho Nam Cung Dịch tự mình tìm huynh ấy nói rõ ràng mới thích hợp.
Thấy nàng không nói, Huyền Thương cũng không hỏi, lại hàn huyên sang chuyện khác trong chốc lát, cuối cùng, Nam Cung Dịch cũng hộ tống Nhậm Viên đã trở lại.
Về phần cái tên nào đó khiến người ghét, bởi vì đang ở trong Chú Kiếm phòng cố gắng hết sức ràn kiếm, cho nên không cùng đi theo.
Vừa thấy người, Huyền Thương vội vàng từ trong lòng lấy ra một hộp ngọc đưa cho Nhậm Viên. “Việt phu nhân, xinnhìn xem bên trong có phải là ‘Lệ Nhãn Ngưng’ cô nói không?” Chỉ mong hắn không nhìn sai.
Cười nhẹ, Nhậm Viên gật đầu mở hộp ngọc ra nhìn, chỉ thấy bên trong có mấy đóa hoa nhỏ kỳ lạ màu vàng nhạt, vì vẫn đặt trong hộp hàn ngọc, nên vẫn còn mềm mại ướt át, không có chút héo rũ.
“Không nghĩ tới Huyền công tử quả thực tìm được kỳ hoa này, xem ra phu nhân có hi vọng hồi phục thị lực rồi.” Cũng là lần đầu tiên tận mắt thấy “Lệ Nhãn Ngưng”, Nhậm Viên hai mắt sáng ngời, có sự phấn khởi của người thầy thuốc vì nhìn thấy dược liệu hiếm quý.
Sau khi xác định thật sự là “Lệ Nhãn Ngưng”, cảm giác đầu tiên của Huyền Thương là buông lỏng, lập tức cố nén tình cảm mãnh liệt nói với A Tô:
“A Tô, nàng nghe thấy không? Không lâu sau, nàng lại có thể thấy ánh sáng!”
Nghe thấy thật sự là “Lệ Nhãn Ngưng”, A Tô không khỏi ngẩn ra, nước mắt như trân châu bị cắt đứt lập tức cuồn cuộn chảy xuống......
Nàng rốt cục có thể nhìn thấy bộ dáng của huynh ấy, nhưng mà...... Nhưng mà nàng có thể nhìn bao lâu? Thân trúng kì độc, nàng không biết mình còn có thể sống bao nhiêu ngày?
Ông trời! Nàng mong nhìn thấy huynh ấy đến khi hai người tóc bạc trắng đến mức nào, hai người nhìn nhau xem mặt ai nhiều nếp nhăn hơn rồi cười giòn, nhưng mà...... Nhưng mà nguyện vọng bình thường này, xem ra không có khả năng thực hiện......
Trong lòng vui buồn mỗi thứ một nửa, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tâm tình vạn phần phức tạp, ngũ vị tạp trần, khiến nàng môi thì cười, nước mắt lại rơi không ngừng.
Nghĩ nàng vì quá vui mà khóc, hốc mắt Huyền Thương cũng có chút ẩm ướt, an ủi cười nói: “Đừng khóc! Không bao lâu nữa, mắt nàng có thể thấy được, nên vui vẻ mới phải!”
Đúng vậy! Nên vui vẻ! Ông trời coi như đối với nàng không tệ, trước khi chết còn có thể nhìn thấy mặt Huyền Thương, nàng không tiếc nuối...... Thực sự không tiếc nuối......
“Phải! Muội...... Muội rất vui......” Vừa khóc vừa cười gật đầu, mọi tư vị trong lòng, không người nào hiểu được.
“Đệ muội, đây là việc vui, nên cười thỏa thích mới đúng, đừng khóc nữa! Nếu không ta thật không hiểu muội đang vui vẻ hay khổ sở đây?” Nam Cung Dịch cũng vì bọn họ mà vui sướng không thôi, nhịn không được trêu ghẹo cười nói.
“Ta hiểu...... Ta không khóc, không khóc......” Vội vàng lau nước mắt, nhưng nước mắt chảy ra lại ngừng không được, vẫn tiếp tục chảy xuống.
“Đồ ngốc.” Ôn nhu cười trách, giúp nàng lau vết nước mắt trên mặt, Huyền Thương có thể hiểu sự kích động của nàng. Trên thực tế, cố gắng cầu y hơn mười năm, rốt cục cũng tìm được phương pháp có thể giúp nàng hồi phục thị lực, ngay cả hắn cũng cơ hồ không nén được vui mừng cùng cảm động trong lòng.
“Thương!” Bỗng dưng, nàng bắt lấy tay hắn, nhịn khóc bật cười. “Muội...... nếu mắt muội có thể thấy lại ánh sáng, người đầu tiên nhìn thấy nhất định phải là huynh.”
Chỉ cần mắt của nàng thấy được, nàng nhất định phải tỉ mỉ nhìn huynh ấy, giờ giờ khắc khắc nhìn huynh ấy, ngày ngày đêm đêm nhìn huynh ấy, bởi vì...... Bởi vì nàng thực sự không còn bao nhiêu thời gian......
“Được!” Huyền Thương cảm động đáp ứng, tâm tình cũng kích động giống nàng.
Một hồi lâu, chờ hai người bọn ho tâm trạng đều thoáng bình phục, Nhậm Viên mỉm cười đi đến bên người nàng, ngón tay nhỏ nhắn đặt lên cổ tay trắng nõn chẩn mạch, nhưng càng chẩn, mày càng nhíu chặt, cuối cùng khẽ “a” một tiếng......
“Như thế nào? Có vấn đề gì sao?” Huyền Thương tâm tư tinh tế, lập tức cảnh giác hỏi.
“Huyền phu nhân nàng......” Mới muốn giải thích, cổ tay độ