Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/720 lượt.
óng nhảy lên thuyền gỗ, mới đưa nàng mờ mịt luống cuống ngồi trên thuyền, lợi kiếm lập tức vung lên chặt đứt dây thừng, một tay kia cầm gậy trúc của thuyền con vận kình khẽ chống xuống đáy nước, chỉ thấy thuyền con dưới sự điều khiển của hắn nhanh chóng chui vào đám lau trúc dày đặc, thủy đạo nhiều như sao, đan xen ngang dọc trong đầm nước Giang Nam, thoáng cái đã bị lau trúc rậm rạp che giấu tung tích.
Nơi này, cho dù là lão ngư dân đối với vùng thủy đạo phức tạp đan xen như bàn cờ này rõ như lòng bàn tay, muốn trong khoảng thời gian ngắn tìm được người cũng khó như lên trời.
Từ cảm giác lung lay bất ổn dưới người, A Tô biết mình đang trên thuyền nhỏ, phấn môi hé ra mới định gọi người, hơi thở nam tính quen thuộc vây quanh nàng, lập tức bị đè nằm trên thuyền.
“Suỵt!” Lấy tay nhẹ để trên phấn môi ý bảo đừng mở miệng, Huyền Thương theo sát phía sau nằm xuống, hơn phân nửa cơ thể che trên người nàng bảo vệ kỹ càng, để mặc con thuyền phiêu đãng ẩn khuất trong đám lau trúc, đồng thời ngưng thần nghiêng tai lắng nghe gió thổi cỏ lay bên bờ.
Quả nhiên, mới thoáng cái, vài tiếng chân khẽ khàng đã đuổi tới bên bờ, quanh quẩn tìm kiếm hồi lâu không có kết quả, mới bỏ qua rời đi.
Nghe tiếng bước chân của mấy người bị hắn giết còn sót lại đã đi xa, chung quanh không có tiếng động, Huyền Thương cẩn thận nghe ngóng hồi lâu, thẳng đến khi xác định đối phương sẽ không trở lại nữa, lúc này hắn mới xoay người ngồi dậy, trong lòng buông lỏng, nội thương nghiêm trọng chưa lành hơn nữa mới vừa rồi lại vận khí kịch liệt triền đấu, lúc này khí huyết trong ngực cuồn cuộn tán loạn rốt cuộc cũng ức chế không được, một ngụm máu tươi phun ra, nháy mắt nhiễm đỏ vạt áo trước ngực nàng.
“Thương!” Cảm giác hắn đang hộc máu, A Tô hốt hoảng đứng dậy kêu sợ hãi, mắt to vô thần đẫm lệ, hai tay sờ soạng xoa mặt hắn. “Huynh bị thương?”
“Không có việc gì! Nàng đừng lo lắng.” Ngay cả tiếng nói cũng yếu ớt, rõ ràng bị thương nặng khí hư, hắn vẫn muốn trấn an nàng.
Nghe tiếng, hồi tưởng lại lúc trước ở trong phòng, hắn nói chuyện đã có vẻ khác thường, hỏi hắn cũng nói không có việc gì, A Tô nhất thời hiểu được mọi chuyện, lập tức vẻ mặt vừa cáu vừa giận, nhưng mà phần nhiều là thương tiếc cùng không đành, cuối cùng chỉ có thể trừng to đôi mắt vô thần thương tâm thở dài.
“Trước khi huynh tìm đến muội, đã bị nội thương?” Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu là khẳng định.
“......” Bị vạch trần, hắn đành phải im lặng không nói.
“Huynh đáng ghét!” Hai mắt đỏ lên, từng giọt lệ to như trân châu bị cắt đứt rơi thẳng xuống. “Khinh muội mắt mù nhìn không thấy, cho nên dễ lừa sao?”
“Không phải!” Ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn giận dữ, tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt, Huyền Thương thở dài đem nàng ôm vào lòng. “Ta là sợ nàng lo lắng.”
“Huynh không nói rõ cho muội biết, mới làm cho muội lo lắng!” Buồn bực đấm nhẹ vào ngực hắn, A Tô biết hắn muốn bảo vệ nàng, không muốn nàng lo lắng, trong lòng tuy rằng khổ sở lại đau lòng, nhưng mà trong đầu đã bắt đầu tìm kiếm phương pháp trị liệu nội thương trước kia đã từng học thuộc, sau đó không lâu, nàng rốt cục cũng ngừng khóc. “Tìm khách điếm nghỉ ngơi đi! Đợi lát nữa muội đem đoạn khẩu quyết trị nội thương rất hiệu quả đọc cho huynh nghe, huynh chiếu theo khẩu quyết hành công, tin tưởng nội thương rất nhanh có thể khỏi hẳn.”
“Lại là Tiết gia gia dạy nàng học thuộc?” Khóe miệng khẽ cong lên một chút, Huyền Thương lạnh nhạt khẽ hỏi, đối với vị lão gia gia thần bí đã qua đời kia thật sự bội phục.
Trên người Tiết gia gia tựa hồ luôn có một đống bảo bối kỳ kỳ quái quái nếu lấy ra tuyệt đối sẽ làm phần đông người trong giang hồ lâm vào điên cuồng, nhưng lão nhân gia nếu không phải đem linh đan diệu dược cho hắn uống, thì lại đem một ít võ học bí tịch cho A Tô không hiểu võ công học thuộc.
“Phải.” Nhẹ giọng đáp lại, cánh tay tinh tế gắt gao vây quanh hắn, A Tô lặng lẽ than nhẹ. “Lần tới nếu bị thương đừng giấu muội.”
Nghe vậy, Huyền Thương mỉm cười không nói, không đáp ứng cũng không cự tuyệt, từ trong lòng lấy ra một chiếc khăn vải sạch sẽ nhúng nước sông cho ướt, cẩn thận lau vết máu mới vừa rồi đánh nhau bắn tung tóe lên mặt nàng, có chút lo lắng hỏi: “Còn khó chịu không?”
“Có thể là bởi vì có thai, nghe thấy mùi máu tươi mới muốn buồn nôn, không việc gì!” Lắc đầu, nàng có chút cảm động lại có chút buồn bực.
“Thương thế của huynh có vẻ nghiêm trọng.” Nam nhân này vì sao không thể quan tâm bản thân nhiều một chút? Nếu hắn có thể đem một phần mười sự quan tâm dành cho nàng để quan tâm bản thân mình, nàng sẽ rất cao hứng.
“Ta chịu đựng được.” Nói tới mình, hắn trở lại như trước lạnh nhạt từ chối cho ý kiến.
Buồn bực đến không nói gì, thật lâu sau, nàng rốt cục mở miệng, “Về sau muội sẽ nói với con, nói phụ thân chúng là nam nhân ngoan cố vô cùng!”
“Thương thiếu gia, ngài lại bị thương!” Trong vườn trồng trọt hẻo lánh, tiểu cô nương trong mắt có lo lắng, tự động lấy ra thuốc trị thương trong lòng giúp bôi