XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.

không khí làm việc nhiệt tình ở đây thu hút, đây chính là một công việc có vẻ thách thức và đòi hỏi sự sáng tạo mà tôi muốn. Cơ chế của công ty Phong Lăng rất hợp lý, điều này còn quan trọng hơn cả năng lực của người lãnh đạo. Nhưng nếu muốn ở lại thì tôi buộc phải nghĩ về rất nhiều thứ mới được.
- Đương nhiên là tôi biết. – Sau đó Tổng giám đốc Trương nói ra một loạt những đãi ngộ rất hấp dẫn. – Còn nữa, công ty Thực Nhất của cậu đã được đánh giá với một cái giá rất tốt. Công ty Phong Lăng định mua công ty Thực Nhất để nó trở thành một công ty con của Phong Lăng. Cậu có thể giữ lại những trợ thủ đắc ý của mình, về phương diện nhân sự thì tùy cậu quyết định, chúng tôi không có ý kiến gì cả.
- Công ty Phong Lăng mua sao?
- Đúng thế. – Tổng giám đốc Trương cười rất sảng khoái.
Dick hơi bất ngờ, nhưng đây cũng là chuyện bình thường. Dù sao thì không bị công ty này mua cũng sẽ bị công ty khác mua, chuyện này anh không thể quyết định được. Chỉ cần giá thành ổn thỏa thì thế nào cũng được.
Phong Lăng chuẩn bị dùng một số quỹ đầu tư mua công ty Thực Nhất với khoản tiền mặt 4.8 triệu đô la Mỹ cùng với hai triệu đô cổ phiếu. Công ty Thực Nhất vẫn tồn tại, chỉ có điều sẽ được Tổng giám đốc Trương phái thêm mội vài nhân viên quản lý trên cơ sở vốn có. Dick sẽ trở thành tổng giám đốc và thành viên hội đồng quản trị. Tổng giám đốc Trương thì trở thành chủ tịch hội đồng quản trị Trương. Nếu Dick đảm nhiệm công việc này thì người đầu tư và người kinh doanh tách bạch với nhau, anh không phải là một lãnh đạo theo ý nghĩa truyền thống mà có mối quan hệ cùng nhau lựa chọn với công ty Phong Lăng.






Băng bắt đầu từ nước và cũng kết thúc bởi nước
Mùa xuân năm 2002
Cây cối đâm chồi nảy lộc, thường vì một nụ cười cao quý không trọn vẹn mà không tìm được phương hướng.
Dick rất thích Bắc Kinh, nó có thể mang lại cho anh sức sống và một công việc mới. Chủ tịch Trương là một người rất thật thà, không hề tỏ ra hách dịch, là một ông chủ rất hiểu về nghệ thuật lãnh đạo. Quan niệm tiền bạc của ông cũng khiến người ta khâm phục. Mặc dù có gia tài hàng tỷ nhân dân tệ, nhưng ông không hề sống ở nơi xa hoa, lộng lẫy mà chỉ cùng vợ và con trai sống trong một căn hộ chung cư bình thường. Ông từng mua một căn biệt thự nhỏ nhưng để những người già trong gia đình như bố mẹ, cô chú ông sống ở đó an dưỡng tuổi già. Có điều đối với những gì mà ông thích thì ông luôn dốc hết sức. Ví dụ như sưu tầm, ông thích sưu tầm nghiên mực, cảm nhận sự bình yên trong tâm hồn và âm thanh của lịch sử, thời cổ đại, người đọc sách mưu sinh bằng bút nghiên, bởi vậy nghiên mực chính là công cụ để họ “làm ruộng”. Ông thích cho bạn bè xem những nghiên mực mà ông sưu tầm được, chúng có rất nhiều hình dáng, có những cái nghiên trên đó còn khắc chữ, nét chữ như rồng bay phượng múa.
Dick luôn cho rằng mình là một thương nhân rất thành công, cho dù công ty Thực Nhất của anh kinh doanh không suôn sẻ lắm. Từ sau khi tiếp xúc với chủ tịch Trương, anh đã nhìn ra một vài khuyết điểm của mình. Nhưng anh thấy vui vì mình vẫn còn học được nhiều, con đường phải đi cũng còn dài.
- Còn một người nữa thì sao?
- Còn một người nữa là người tôi yêu nhất. Nhưng vì đi Nhật du học mà tôi chia tay với cô ấy. Chuyện này cũng chẳng có gì nhiều mà phân tích, tôi chỉ muốn nói rằng, khi tôi vẽ, rất nhiều linh cảm đều tới từ nỗi nhớ cô ấy. Có lẽ vì chia tay nên mới giúp tôi thành công.
Anh vốn không định nói ra chuyện với vô, nhưng không nhịn được lại buột miệng nói, anh nghĩ trong số các khán giả có lẽ sẽ không có cô.
Trong buổi phỏng vấn, Phương Thành còn nói dự định tháng sau sẽ tổ chức buổi triển lãm thứ hai với nội dung: nghệ thuật quốc tế.
Sau khi thực hiện xong chương trình phỏng vấn trực tiếp, anh rời khỏi đài truyền hình. Anh vốn không muốn xuất đầu lộ diện trên ti vi, nhưng vì tuyên truyền cho buổi triển lãm tranh của anh mà anh chấp nhận lời mời của họ. Tranh của anh, là sự kết hợp giữa phong cách cá nhân và phong cách tập thể, anh có thể kết hợp rất nhuần nhuyễn tâm trạng cá nhân và kỹ thuật hội họa rất thuần thục của mình.
Anh phải tới thăm bố anh rồi, bởi vì bệnh tình của ông lúc này đã rất nghiêm trọng. Người bố thích đọc thơ ca thời cổ đại đã từng dạy Phương Thành trong tranh phải có được sự nhiệt tình “nguyên khí đầm đìa thắm nhật tinh”. Anh cũng luôn nhắc nhở bản thân mình như thế.
Trong phòng bệnh, anh không chỉ nhìn thấy bố, mà còn thấy mẹ mình, Tùng Lâm!
Bố anh nhìn thấy cậu con trong học hành thành tài nay đã quay về, ánh mắt không giấu giếm vẻ hạnh phúc và an ủi, có một nỗi cảm khái không nói nên lời.
Ba người đối mặt với nhau, căn phòng bệnh trở thành một nơi trung chuyển giữa những chuyện vui buồn của họ. Bố anh đưa tay ra, Phương Thành nắm lấy tay ông. Người bố và người con từng một đời cô độc nay ở bên nhau trong phòng bệnh. Mẹ anh đứng một bên, không rơi một giọt nước mắt. Nếu so sánh mình với con kiến mới sinh, thì bố chính là con kiến vì muốn họ