XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.

ạ, cuối cùng bị cao huyết áp, cũng chết.
- Em nói thế là có ý gì?
- Chỉ là đột nhiên muốn nói thôi. Anh không cảm thấy giết và bị giết về mặt tinh thần cũng giống như cái chết thực sự sao?
Anh không biết nên trả lời thế nào, bởi vậy không lên tiếng.
Từ tận đáy lòng, cô thấy khinh thường Khổng Tình Nhiên, nhưng tiền của Khổng Tình Nhiên có lẽ đã nhiều hơn cô rồi, cô lấy cái gì ra để khinh thường? Học lực vào lúc này thì làm được gì? Chỉ có tiền mới có thể xáo trộn được thời gian, xáo trộn cả quan niệm. Thì ra con người có thể sống như thế. Tiểu Liên đau lòng nói:
- Cô ta có thể gặp được anh, đối với cô ta mà nói có thể là một cơ hội, anh giúp cô ta ngoi lên khỏi tầng lớp trên cùng trong xã hội, bởi vậy thi thoảng làm việc gì đó cho anh cũng là đúng, cô ta có thể không thích người đàn ông mang lại tài sản cho cô ta sao? Còn anh lại cần một người ngoan ngoãn và ngu ngốc như cô ta. Cái kiểu chỉ biết ngưỡng mộ người khác, không có ý thức cá nhân nào của cô ta chính là thứ mà anh cần. Hai người đều cùng có lợi, đúng là một cặp trời sinh.
Nói xong, cô cũng giật mình, cô hoàn toàn không sợ hãi với việc phân tích tâm tư của anh ngay trước mặt anh.
Anh không trả lời, chỉ nói:
- Em nghĩ lại chuyện chuyển sáu trăm nghìn tệ đi.
Cô giả bộ không nghe thấy, cầm ba lô lên đi, chẳng thèm ngồi vào chiếc xe Cadillac mà ngày mai anh sẽ lấy.
Trước khi đi, anh chậm rãi nói:
- Em nên biết rằng anh là người như thế nào, bởi vì em từng sống với anh.
- Em biết, em biết hết! – Cô cố ý nhìn vào mắt anh, nhưng chỉ nhìn thấy một sự đáng sợ.
Đi một mình trên con đường của mùa hạ, những vì sao lấp lánh trên bầu trời, không biết có phải cũng đang đồng cảm với cô không. Nhớ lại chuyện gần một tháng trở lại đây, cô thấy mình tràn đầy hận thù. Từ sau khi từ chức, anh bận làm nhà cái, mọi công việc đều xoay quanh tiền và những người có thể mang tiền lại cho anh, có một người tài xế của Chính Hải đi theo anh từ sáng tới tối, rồi cả bố mẹ và anh trai anh, những người luôn sợ anh xảy ra chuyện nhưng cũng hy vọng được anh chia cho chút đỉnh, mua một căn nhà, có một cuộc sống phù phiếm, vốn dĩ chỉ là muốn mà thôi, giờ đây giấc mộng đêm xuân đã tỉnh, nó lại trở thành một ước vọng xa xỉ.
Trong cái thành phố náo nhiệt được xây dựng bằng các mối quan hệ giao tiếp phức tạp này, Trì Vĩnh và Khổng Tình Nhiên là cùng một loại, họ chỉ nhìn thấy ánh sáng mà đồng tiền mang lại. Hư vinh mà lại như chân thực. Anh biết con người là loài thích tiền và thể diện, trí tưởng tượng của một người sẽ thay đổi cùng với sự thay đổi của xung quanh, cũng giống như một ngày nào đó thị trường cổ phiếu tốt hơn, mọi người sẽ tưởng tượng đủ thứ, đây là định luật Murphy, cũng là công cụ để anh chơi trò tâm lý với người khác. Ưu điểm của anh rất nhiều, nhưng khuyết điểm của anh cũng đủ để khiến những ưu điểm mà anh khổ công xây dựng biến thành khuyết điểm. Chỉ cần giao dịch cổ phiếu của đôi bên không đứt đoạn thì mối quan hệ của họ cũng vẫn còn duy trì, thế thì Tiểu Liên phải làm thế nào để coi như không nghe không thấy?
Trong cơn cao trào của thị trường cổ phiếu, Tiểu Liên bước chân vào, lĩnh ngộ được triết học của chứng khoán – nếu muốn thản nhiên ứng phó thì buộc phải chấp nhận quy luật tuần hoàn của sự vật và thừa nhận tính tất yếu của nó.
Trong dòng sông tình yêu, ngọn lửa nhiệt tình đã đốt cháy trái tim cô, giờ đây cô chỉ muốn đóng cửa trái tim mình. Cô biết, đối với bất cứ sự vật gì cũng phải có cái nhìn điềm tĩnh, nếu quá để tâm tới nó thì nó sẽ có cơ hội làm tổn thương tới mình. Tiểu Liên bỗng dưng nhớ lại hình ảnh khi họ yêu nhau, cô đã không thể nào quên được cái cảm giác đó, nó giống như một sự thôi miên – mặc dù không hoàn toàn chữa khỏi căn bệnh tâm lý nhưng lại có thể gỡ bỏ được cái khóa trong lòng cô. Nhưng cho dù tiếc nuối thế nào rồi cũng phải tỉnh lại, cũng phải quay về với hiện thực. Ngoài ra, cô thích làm bánh cho anh ăn, đổ nước nóng cho anh tắm, nhìn anh chăm chú lên mạng và cô thì pha trà, châm thuốc cho anh, sau đó dùng bàn tay trắng ngần nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng anh, để anh hiểu được tình ý của cô không hoàn toàn là vì vật chất mà vì cô thật lòng hy vọng có thể thấu hiểu anh. Không có sự tranh giành, không cần chịu trách nhiệm, chỉ sống với hôm nay. Nhưng tay của anh lại thường chỉ tiếp xúc với tiền, với bàn phím, danh thiếp, thuốc lá, và cả da thịt phụ nữ.
Bên ngoài, cô vẫn là cô, thích đeo đồ trang sức bằng bạc, thích ăn đồ Nhật nhẹ nhàng, thích mặc quần áo tối màu, đánh mắt màu xanh lam.
Hôm nay cổ phiếu 0899 lại tăng kịch trần, nhưng Tiểu Liên không tài nào vui lên nổi. Cô dường như đang tiến gần một cái thác, gần tới vẻ đẹp nhưng lại nguy hiểm, mặc dù rất muốn được nhìn thấy cảnh đẹp, nhưng lại sợ phải đối diện với sự nguy hiểm. Trì Vĩnh liên tục gọi điện thoại bảo cô gửi sáu trăm nghìn vào tài khoản của anh, trong điện thoại, anh tỏ rất hung dữ và còn nói với bố cô:
- Giờ bác chỉ có hai đường, một là bán 0899 đi, hai là chuyển tiền qua đây.
- Tài khoản của tôi không cần cậu phải chỉ đạo,