Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.

ể ở nhà Trì Vĩnh. Tiểu Liên như bừng tỉnh, không hỏi tiếp nữa. Mã Vân và Trì Vĩnh cười cười nói nói rất thân thiết, cô ta và Khổng Tình Nhiên thì lại nói chuyện bách hóa Mùa xuân Paris ở Thượng Hải và bách hóa Tân Đông An ở Bắc Kinh cái nào to hơn, quần áo đường Hoa Đình ở Thượng Hải hay đường Tú Thủy của Bắc Kinh đẹp hơn, sự thân thiết giữa họ có mấy phần thật và mấy phần giả? Kết thúc bữa cơm, hai cô gái kia để được ngồi cạnh anh mà tranh nhau mở cánh cửa trước bên phải, cuối cùng Khổng Tình Nhiên giành được, Tiểu Liên nhìn thấy gương mặt ngượng ngùng của Mã Vân. Họ đưa Tiểu Liên về nhà, điều hòa mở quá lạnh, Mã Vân bảo cô khoác áo vest của anh vào, khoác vào rồi mới không cẩn thận nhìn thấy trong đó có một phong bì mười nghìn tệ. Cô nhìn Trì Vĩnh và hai người đàn bà ham hư vinh bên cạnh anh, nghĩ bụng, đó chẳng phải là số tiền rút ra từ ngân hàng sao? Anh đã lấy đi hai mươi phần trăm từ khoản lợi nhuận ba mươi nghìn tệ, mười nghìn này là mười phần trăm lợi nhuận do Tiểu Liên tự mua bán cổ phiếu X, ban đầu trong lời hứa khoản thù lao trả cho anh không bao gồm khoản này. Vốn định trả cho anh hậu hĩnh một chút, sau đó thì kết thúc với anh, nhưng chính anh đã để cho cô nhìn thấy sự bỉ ổi của anh, cô còn cảm ơn cái gì? Thế là cô nắm chắc tiền trong tay, chờ anh dừng xe lại, cô bước xuống khỏi chiếc Cadillac của anh.
Hugo nói: Nhục dục là một cái bẫy, say và thèm rượu khác nhau, cái trước là cần một người đàn bà, cái sau là cần tất cả đàn bà. Napoleon ngủ với một trăm người đàn bà, nhưng vẫn có những người đàn bà sẵn sàng tranh giành làm người thứ một trăm linh một. Chính đàn bà tự biến mình thành kẻ đáng thương.
Sáng sớm ngày hôm sau, anh gọi điện thoại tới. Cô nói ngay:
- Anh đang sốt ruột vì mười nghìn tệ đó à? Tiền do em lấy. Tình cờ thật, chính ông trời bảo em lấy.
- Khi nào thì em trả cho anh?
- Trả cái gì? Anh chỉ nhận tiền không nhận người, em cũng học theo anh. Chẳng phải anh từng nói, anh không thiếu gì cũng không cần gì sao? Chút tiền này anh tính toán làm gì?
- Nhưng anh không hiểu, sao em lại lấy tiền đi? – Anh kéo dài giọng hỏi.
- Rất nhiều việc đều đã thay đổi rồi, để tư tưởng của một người thay đổi chắc là trò chơi ưa thích của anh mà. – Sau đó cô cúp máy.
Chiều hôm đó, một người đàn bà tự xưng là bạn của Trì Vĩnh gọi điện thoại cho Tiểu Liên, nói rằng thực ra Trì Vĩnh hy vọng họ làm lành với nhau, cô ta sẵn sàng đứng giữa giải quyết, bởi vì mọi người đều là đàn bà. Tiểu Liên đang cần tâm sự, bởi vậy chẳng hỏi đúng sai thế nào, đã hứa sẽ gặp mặt cô ta ở McDonal.
Người đàn bà đó họ Chu, hỏi cô về chuyện mười nghìn tệ. Tiểu Liên thừa nhận cô là người lấy tiền, nhưng khoản tiền đó thuộc về cô.
- Em quá sơ ý. – Cô ta hắng giọng, nói tiếp. – Cho dù tiền có phải của em hay không thì cũng là do em lấy ra từ túi áo của anh ấy, tất cả mọi quyền lợi đều đã thay đổi, về mặt pháp luật, như thế là tội ăn cắp, hơn nữa số tiền lên trên sáu trăm tệ, bởi vậy nếu anh ấy tố cáo em, em chẳng nói được gì cả. Để tránh anh ấy biến vụ dân sự thành hình sự, chị khuyên em hãy trả tiền cho anh ấy đi.
Cô ta nói xong thì cắn một miếng Humburger, rồi bỗng dưng cạch một tiếng, một món đồ gì đó rơi xuống chân. Tiểu Liên cúi người xuống nhặt, thì ra là một cái máy thu âm. Cô lấy băng ra, nắm trong tay, hỏi:
- Chị Chu, thế này là ý gì?
Người phụ nữ họ Chu ngượng ngùng nói:
- Chẳng giấu gì em, chị là luật sư của Trì Vĩnh.
- Luật sư? Chị có danh thiếp không?
- Có, chị có! – Nói xong, cô ta đưa cho cô một tấm danh thiếp.
Tiểu Liên liếc mắt qua rồi nói:
- Chị lén sử dụng máy ghi âm, để lấy khẩu cung sao? Đây là chủ ý của anh ta sao? – Cô phát hiện ra lúc này nhắc tới anh ta là cô thấy hận thấu xương.
- Không phải, máy ghi âm là chị tự mua. – Cô ta vội vàng xua hai tay giải thích.
Tiểu Liên nhanh chóng kéo dây ở cuộn băng ra rồi cắt đứt, sau đó ném nó vào cốc Coca. Động tác của cô nhanh tới nỗi cô Chu không kịp ngăn cản. Sau đó cô nói:
- Máy ghi trả lại cho chị. Chị quay về nói với Trì Vĩnh, tôi không bao giờ trả anh ta tiền đâu, anh ta khiến mọi lương tâm của con người đều không muốn lãng phí vì anh ta! Vì đường sống của chị, tôi chẳng làm gì cả, nhưng xin chị đừng có làm luật sư cho loại người này nữa!
Nói xong, cô đứng lên bỏ đi.
Cô Chu đi sát theo sau, nói:
- Tiểu Liên, em không hiểu pháp luật đâu...
Mấy ngày sau đó, cô Chu ngày nào cũng gọi điện thoại tới khuyên Tiểu Liên, còn gọi điện thoại cho cả bố cô, khiến cuộc sống của Tiểu Liên không thể nào yên bình cho được. Cô biết, Trì Vĩnh sẽ không chịu buông tay, bởi vì cô Chu nói chuyện gì anh ta cũng có thể làm được, ngộ nhỡ liên hệ với cả bọn xã hội đen hoặc tố cáo tới công ty của cô thì cho dù kết cục như thế nào, danh tiếng của cô cũng bị ảnh hưởng. Bố của Tiểu Liên thấy hết nhưng chỉ biết lo thầm trong lòng, đành hứa với cô Chu là sẽ trả tiền cho anh ta.
Tiểu Liên trả tiền vào tối ngày chủ nhật, Trì Vĩnh khi đó ở Chu Hải. Cô Chu gọi điện thoại cho Trì Vĩnh, ý là bảo anh ủy thác với mình qua điện tho


Ring ring