Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.
ta cứ tuần hoàn như thế, không biết sự tuần hoàn sẽ dẫn tới biến cố nào, chỉ biết tuân thủ theo tiết tấu và quy tắc đương nhiên thôi.
Tiếp viên hàng không của hãng hàng không Pháp rất tuyệt, ai cũng rất xinh đẹp, phục vụ chu đáo, ngay cả động tác đưa khăn mặt, đồ uống cũng vô cùng lịch sự. Anh tựa lưng vào ghế, nắm tay Bạch Bình, khép hờ mắt, suy nghĩ, rốt cuộc đây là một thế giới như thế nào, cuộc sống của anh sau này sẽ ra sao? Anh bắt đầu thấy bất an, không dám tin vào bản thân mình, sự tự tin ở nước Pháp đã như một làn khói bay mất dạng.
Sau khi về nước, trong căn nhà sang trọng của chị, anh nói về nỗi khổ trong công việc của mình, Bạch Bình nói:
- Để em giúp anh.
Chị ôm anh, giống như ôm một đứa trẻ đang cần chị. Những người đàn bà đi qua cuộc đời anh không nhiều, chị thích cái sự rụt rè và nghiêm túc do thiếu tự tin này của anh, trong đôi mắt đẹp là một sức hút mơ hồ. Chỉ có lúc này mới là lúc chị thấy hài lòng nhất. Anh nói cởi quần áo cho đàn bà là một khoái cảm, cởi quần áo cho người đàn bà có quá khứ là một niềm khoái lạc. Nói xong câu này, anh phát hiện mình đã thay đổi hoàn toàn.
Cứ như thế, Chương Minh hủy hợp đồng với công ty anh vào năm thứ sáu làm việc ở đây và tới công ty Bạch Bình làm Tổng quản lý. Số tiền bồi thường do đơn phương phá hợp đồng là một trăm nghìn nhân dân tệ, Bạch Bình trả hết trong một lần.
Chị muốn ngày nào cũng được nhìn thấy anh. Cuối cùng chị cũng làm được, chỉ trong ba tháng.
Khi Tiểu Liên đang cùng Dick đi mua đồ dùng cho văn phòng công ty thì cô nhận được điện thoại của Phương Thành.
Anh về Thượng Hải rồi.
Tiểu Liên tới một nhà hàng Tây mà họ đã hẹn trước, việc buôn bán của nhà hàng này không tốt lắm, nhà hàng vắng tanh, nhưng lại mang phong cách mà Phương Thành thích.
Sau hai năm rưỡi học tập, anh đã viết xong luận văn thạc sỹ và cũng đã bảo vệ xong. Tốt nghiệp được ở trường Đại học Nghệ thuật Tokyo cũng khó khăn không kém gì nhập học, phải học đủ các học phần, hoàn thành luận văn, thông qua sự sát hạch của ba giáo sư. Nhưng anh vẫn tốt nghiệp được rồi. Bức tranh Phụ nữ tĩnh của anh đã giành được giải thưởng lớn trong một cuộc thi hội họa của Tây Ban Nha, rất nhiều tranh của anh được bán rất chạy ở Nhật, một số còn được triển lãm trong bảo tàng mỹ thuật Ebisu của Nhật. Nội dung anh vẽ đa phần đều mang màu sắc Trung Quốc, ấm trà, kiến trúc Trung Quốc, phong tục của người Trung Quốc. Dùng cách vẽ của Trung Quốc để vẽ phương Tây, dùng cách vẽ của phương Tây để vẽ về phương Đông, những thành tích và sự sáng tạo này đều khiến các giáo sư và giới họa sỹ phải thốt lên thán phục.
Tiểu Liên đánh mắt màu xanh nhạt, mặc một bộ đồ đơn giản màu xanh. Năm năm trước, khi anh bỏ đi là vào một đêm trăng, cô đã không còn nhớ nữa,nhưng anh thì không quên. Lần này đối diện với anh, cô cảm thấy mình đã quên rất nhiều chuyện.
Lúc đầu họ trò chuyện rất thản nhiên. Anh nói về những điểm khác biệt giữa Trung Quốc và Nhật Bản, ví dụ như có một người mẹ đơn thân, khi biết mình chỉ còn sống được không bao lâu nữa, đứng trước đứa con của mình, người mẹ Trung Quốc và người mẹ Nhật Bản đều có thái độ khác nhau. Người mẹ Trung Quốc chắc chắn sẽ muốn tìm một người tốt để gửi gắm con mình, còn người mẹ Nhật Bản sẽ lựa chọn cách cùng chết với con.
Cô nhìn anh, hơi chút kinh ngạc. Chỉ trong mất năm ngắn ngủi mà anh đã hòa nhập vào với xã hội phức tạp, mâu thuẫn của Nhật Bản, để anh quen với việc nhìn chữ viết đọc, để anh không còn như trước đây, quan tâm tới sự thay đổi của nước nhà.
Cô hỏi:
- Sao anh lại quay về?
- Anh sắp lấy được bằng thạc sĩ rồi, hơn nữa cũng chuẩn bị mở một triển lãm tranh đầu tiên của mình ở trong nước. Ngoài ra, anh còn rất muốn tới thăm em. Anh ly hôn rồi. Nếu em vẫn còn độc thân, xin em hãy suy nghĩ tới việc kết hôn với anh! Anh vẫn luôn nhớ em.
Gương mặt điềm tĩnh của cô bỗng nhiên như nứt ra. Gặp lại Phương Thành giống như nhìn thấy loài hoa bách hợp trong rừng rậm tối đen, lại giống như được nhìn thấy những đám mây trên bầu trời xanh ngắt. Giống như thế sự vô thường, vạn vật đổi thay, duy chỉ có trái tim của Phương Thành là vẫn không thay đổi. Nhưng cô rất khó để tin. Cô nhớ lại chuyến đi Hồng Kông năm ngoái, tờ giấy vẽ tranh bay trong gió và sự thất vọng trong mắt anh. Cô hỏi:
- Anh định ở Thượng Hải hay Tokyo?
- Anh muốn ở Nhật. Mặc dù kinh tế Nhật đang trong thời kỳ điều tiết, hình như không bằng Trung Quốc đại lục, nhưng anh đã quen với đất nước đó. Anh chuẩn bị làm giảng viên của trường Đại học Nghệ Thuật, nếu được thì anh có thể chu du thế giới và mở triển lãm tranh ở khắp nơi, em có thể đi cùng anh. Đây cũng là ước mơ của anh khi tới Nhật học vẽ. Chẳng phải em từng nói sẽ cũng anh đi chu du thế giới sao? Nếu em từ chối cuộc sống đó thì thật chẳng giống em chút nào.
Anh phát hiện ra sự hoang mang trong mắt cô và sự nhạy cảm trong tâm hồn cô, đó là những điều mà anh rất ít khi nhìn thấy, bởi vì ở Nhật Bản, đa số đều là những người phụ nữ rất khoe khoang, vẻ đẹp của họ chỉ ở một nơi nào đó, còn vẻ đẹp của cô