XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1960 lượt.

giác thoải mái như vừa được rời khỏi lòng mẹ. Chị vốn tưởng rằng mình sẽ không bao giờ thèm liếc mắt tới những gã đàn ông không giàu có, nhưng lần này, chỉ trong phút chốc chị lại điên đảo vì một người đàn ông không có tiền. Anh kém chị năm tuổi, chị thích gương mặt tươi cười trẻ trung và bờ vai vững chãi của anh. Lần đầu tiên gặp anh, chị đề nghị tới nhà hàng “Vườn ăn” của Tiểu Liên dùng đồ Nhật, nhưng anh từ chối, anh nói anh quen bà chủ ở đó, nhưng đã lâu rồi không gặp mặt. Chị hỏi anh sao lại quen, anh nói người với người quen nhau thế nào không quan trọng, quan trọng là có thể tiếp tục làm một việc gì đó có ý nghĩa hay không, giống như anh và chị. Mặc dù chị không hiểu nguyên nhân anh từ chối tới “Vườn ăn”, nhưng Chương Minh là người đàn ông đầu tiên từ chối chị, chị thích. Thế là họ tới một nhà hàng khác có âm nhạc. Lần đầu anh nói, anh mới đăng ký kết hôn, chị so vai, nói chồng chị đi Mỹ nghiên cứu ô tô.
Đêm đầu tiên họ ở cùng nhau là ngày đầu tiên của năm mới. Không phải trong căn nhà nhỏ của anh mà là tới căn nhà có bốn phòng của chị. Căn hộ hào nhoáng này có bốn cái ban công, Bạch Bình đã quây một ban công trong số đó, đặt lên một cái bàn tròn trông giống như cái xe gỗ và bốn cái ghế bằng sát, thêm đó là cái quạt treo tường kiểu cũ, để Chương Minh cảm nhận được một không khí mới tạo ra từ những đồ vật cũ. Bạch Bình là một người rất biết hưởng thụ cuộc sống, những gì chị muốn về cơ bản đều đã đạt được, bao gồm cả đàn ông. Ngồi dưới cái quạt treo tường, Chương Minh uống trà xanh, nhìn vườn hoa ngoài cửa sổ, anh biết như thế này là không tốt, nhưng khi có một vài việc trở thành có thể thì con người rất khó từ chối. Anh cần tiền, cần thay đổi công việc, cần “nổi bật hơn người khác”.
Có lúc Bạch Bình căm hận người chồng ở nước ngoài xa xôi của mình, để lại chị ở đây, thành một doanh nhân. Năm hai mươi lăm tuổi, chị kết hôn theo ý bố mẹ, vốn muốn làm một người đàn bà của gia đình, chăm chồng, chăm con. Nhưng số phận lại không cho chị cái quyền này. Lúc này chị mới hiểu, kết hôn tưởng chừng như là việc dễ nhất nhưng lại không hề dễ dàng, nó không thể nào khiến người ta hài lòng, không thể để người ta thao túng, con người mãi mãi là nô lệ của nó. Trong mắt một vài người nguyên tắc, nó dễ dàng như nhổ cỏ,nhưng trong mắt Bạch Bình, nó càng ngày càng là một thứ khó có thể thỏa hiệp.
Nói thật lòng, lần đầu tiên Chương Minh ở cạnh một đàn bà có tiền như thế. Bạch Bình cũng là người đàn bà thứ ba trong đời anh. Họ có một đêm đi chơi ở năm, sáu nơi liền, đầu tiên là ăn đồ Tây, đi xem phim, đi hát, rồi ăn đồ Trung Quốc, sau đó ngồi trong chiếc xe sang trọng của chị mà lao nhanh trên đường. Anh thường hỏi chị, trong số bao nhiêu đàn ông, tại sao lại thích một người “nhà quê” từ tỉnh khác tới như anh? Chị thường nói:
- Em đang muốn về quê với anh đây.
Mỗi khi nghe chị nói câu này, anh để nhớ tới Tiểu Liên và Hùng Phong. Nửa đêm trên đường về nhà, “Vườn ăn” là nơi mà chắc chắn họ sẽ đi qua, anh thường liếc vào một cái, thấy một vài thực khách lác đác còn ở lại và ánh đèn yếu ớt hắt ra, trong lòng thấy nhoi nhói. Lúc này, Bạch Bình nói:
- Bà chủ nhà hàng này lợi hại lắm, còn mở công ty giao dịch, bọn em sắp hợp tác với nhau. Thế giới đàn bà sắp tới rồi.
Anh nghe chị nói, cảm thấy gai ốc nổi lên.
Cuối cùng, anh vẫn cùng chị đi Pháp. Chị có tiền, lại không có gánh nặng con cái, nhưng chị biết, muốn một người đàn ông thực lòng ở bên cạnh chị thì tiền bạc không thể mua được. Cho dù Chương Minh có thật lòng hay không thì ít nhất họ cũng cùng ở nước ngoài. Chuyến đi Pháp khiến anh mở rộng tầm mắt. Bên bở sông Sen, anh nhìn thấy bóng mình in ngược trong nước, ở cung điện Véc- xây, anh thốt lên về sự chân quý của nghệ thuật, ở bảo tàng Orsay, anh kinh ngạc khi một trạm tàu hỏa cũ kỹ được cải tạo thành một bảo tàng nghệ thuật rất có phong cách kiến trúc, trước nhà thở Đức Bà Paris, anh nhớ lại một cảnh trong tiểu thuyết và ở trên những con đường mà anh không thể gọi được tên, anh tắm mình trong ánh sáng mặt trời của nước Pháp, say mê với không khí lãng mạn của nơi này. Đặc biệt là trên du thuyền trên dòng sông Seine nổi tiếng, ánh mắt anh trải dài vô tận, dường như cơn gió nơi đây cũng có âm thanh và vần điệu của riêng nó. Đó là một thế giới mới thật kỳ diệu mà có lẽ cả đời anh cũng không thể quên được. Anh giống như đứa trẻ lần đầu tiên được tự do, âm thầm hưởng thụ cảm giác mới mẻ và tươi sáng này, bước chân anh trở nên nhẹ bẫng, mọi thế tục thường ngày đều biến mất, bàn tay anh chạm vào hơi thở của niềm vui, tự do, tự tại như nằm trên bãi biển ngắm sao trời. Cuộc sống chân thực bỗng chốc trở nên mơ hồ, nhưng niềm khát khao có một cuộc sống sung túc hơn lại chưa bao giờ chân thực đến thế.
Khi anh cầm tấm vé máy bay về nước mà Bạch Bình đưa, anh mới hiểu rằng giấc mộng đẹp này đã tới hồi kết thúc. Đây là chuyến du lịch đầu tiên trong cuộc đời anh không cần phải tự trả tiền, không có hiện thực thì vui vẻ biết bao. Nhưng chỉ nghĩ tới chuyến bay về ngày mai, anh lại bắt đầu thấy đau khổ. Có thể người