Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.

h nhận được lời mời của Hiệp hội Mỹ thuật Heidelberg Đức, tới đó thuyết trình về nghệ thuật ở mấy trường đại học, đồng thời cũng du lịch và cảm nhận về nghệ thuật, văn hóa Đức.
- Mẹ, mẹ về đi. Thị trường tranh nghệ thuật giờ rất tốt, con trai mẹ là người có chuyên môn lại có tư tưởng, sẽ không khiến mẹ thất vọng đâu.
- Nhớ phải giữ gìn sức khỏe nhé! Cũng đừng quên gọi điện thoại cho mẹ. – Bà lau nước mắt.
- Dạ vâng, nhưng mà mẹ, con vẫn nói câu nói đó, mẹ đừng sống ở nhà cô ấy nữa. Cô ấy sẽ kết hôn, sẽ có gia đình của mình. Nếu có thể thì mẹ hãy về Thượng Hải đi, đi tìm bố đi, tìm những bạn bè thân thích của mẹ ở Thượng Hải. Con luôn cảm thấy ở nơi này mẹ thật cô đơn.
- Phương Thành, con không cần phải lo cho mẹ, cứ lo cho con đi. Mẹ cảm thấy Nhật Bản rất hợp với mẹ, học trò của mẹ tôn trọng mẹ, mẹ có những theo đuổi của riêng mình. Còn về Các Bình, mẹ với nó hợp thì ở bên nhau, không hợp nữa thì chia tay. Không có gì đáng lo cả.
Phương Thành nắm bàn tay lạnh buốt của mẹ, sau đó quay người đi. Khi rời khỏi Thượng Hải, anh từ biệt người mà anh yêu, khi rời khỏi Tokyo, anh lại từ biệt mẹ của mình. Va li hành lý trong tay anh trở nên nặng nề quá đỗi, bước chân của anh cũng thật nặng nề. Ánh sáng trong sân bay tràn ngập sự mơ hồ và lạnh lẽo, anh thực sự muốn ngồi xuống, yên lặng vẽ một bức tranh, đặt tên là “Sân bay”. Bức tranh sẽ khiến những ai nhìn thấy nó đều phải cảm thấy chấn động, khi máy bay cất cánh, trong tim mỗi người đều có một xúc cảm khác nhau, nỗi đau của sự chia xa, niềm vui được đoàn tụ, sự bức bách của công việc, sự thay đổi của môi trường, cả hiện thực phức tạp.
Anh nhắc nhở bản thân, anh buộc phải học tập, vẽ tranh và cảm nhận không ngừng nghỉ, hãy nhân lúc thị trường nghệ thuật đang phát triển, có thể thu hoạch về mặt kinh tế, nhưng về chất lượng sáng tác lại không thể quá kém cỏi, như thế mới có thể sinh tồn được.
Anh cũng biết, càng tiến về phía trước một bước thì lại cách nhà càng xa. Nhưng nơi nào mới là nhà?
Mùa xuân năm 2001
Cầu vồng sau bão tuyết thường khiến người ta không dám tới gần. Nhưng con người vẫn hy vọng có ngày được khiêu vũ trên cầu vồng.
Các Bình và bà Tùng Lâm tới Thượng Hải, họ nói là tới đây chơi. Qua Tùng Lâm, Các Bình biết Phương Thành có một người phụ nữ ở Thượng Hải, bởi vậy muốn gặp Tiểu Liên, đó mới là mục đích thật sự của chuyến đi này.
Ban ngày, họ loanh quanh trên những con phố lớn của Thượng Hải, nhưng những gì họ nghĩ và cảm nhận trong lòng thì lại khác nhau. Các Bình chỉ thấy những người đàn ông, đàn bà trên đường, những kiến trúc hùng vĩ và ánh đèn neon chói mắt. Đối với cô mà nói, thứ vui nhất là có thể ăn được đồ ăn Nhật Bản chính tông ở những tiệm ăn trong thành phố này. Nhưng mỗi khi cô nhìn thấy cảnh tượng vào giờ tan tầm, rất nhiều người vì tranh nhau một chiếc taxi mà cãi nhau và những mảnh giấy rác bay trên đường thì cô lại lắc đầu. Nhưng đối với Tùng Lâm hơn 50 tuổi mà nói, bà lại phát hiện ra mọi người đã biết nói “xin lỗi”, bà nhìn thấy một hiện tượng rất nực cười, có người đứng ở ngã tư chờ đèn đỏ chuyển sang màu xanh, bà nhận ra trong lòng họ đều rất muốn đi qua, cho tới khi một người nước ngoài vượt đèn đỏ để sang đường thì những người khác cũng đi theo ông ta, hình như người nước ngoài đi trước chính là người thay họ nhận tội vậy. Tùng Lâm bắt đầu cảm thấy kinh ngạc với thành phố này, ngay cả những bà già trên phố cũng chải gọn gàng mái tóc mình. Bà cảm thấy đây đã không còn là thành phố gian khổ mà bà từng sống, không khí thời thượng của mọi người và những chiếc xe đắt tiền qua lại trên phố đã phá vỡ mọi ký ức của bà về thành phố này, nơi này đâu đâu cũng tràn ngập không khí giống như ở Tokyo, chỉ có điều tiết tấu chậm hơn Tokyo một chút.
Họ bước vào một trung tâm thương mại lớn, ở đại sảnh nơi này đang tổ chức một buổi biểu diễn model, Các Bình nhìn người mẫu duy nhất trên sân khấu, trong lòng chỉ có một chữ: Thường. Tùng Lâm nói với cô, đây là buổi triển lãm của một công ty va li, mà công việc kèm theo của Các Bình lần này chính là để xem ở Thượng Hải có sản phẩm nào phù hợp để cô nhập khẩu, thế là cô hỏi nhân viên ở đó:
- Ai là người phụ trách của các anh?
Nhờ sự phiên dịch của Tùng Lâm, nhân viên ở đó chỉ vào người phụ nữ trên sâu khấu, nói:
- Chính là cô ấy.
- Cái gì? – Suýt chút nữa thì Các Bình đã chế giễu nhân viên, nói. – Cô ấy là gì?
- Cô ấy là Tổng giám đốc của công ty chúng tôi. Đây là danh thiếp.
Một lát sau, người mẫu trên sân khấu bước xuống, nhân viên vội vàng khoác một chiếc áo len lên đôi vai trần của cô, nói:
- Tổng giám đốc Khổng, có hai quý bà người Nhật muốn nói chuyện với cô.
Khổng Tình Nhiên mở lớn mắt nhìn hai người, trong lòng nghĩ, thì ra là đến bàn chuyện làm ăn, nhưng cô ta rất thích cảm giác được người ta chờ và mời mọc, thế là nói:
- Tôi là tổng giám đốc của công ty XX, hai người có việc gì không?
Lớp phấn dày bịch trên mặt Khổng Tình Nhiên vừa mới cử động đã như bị vỡ ra, cô ta yểu điệu ngồi xuống. Trong lúc phiên dịch, Tùng Lâm không ngừng qua


XtGem Forum catalog