Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
thôi. Cho thấy paparazzi nước Mỹ thật là kém cỏi, hóa ra nền công nghệ giải trí của nước tôi đã có một khía cạnh vượt mặt các nước tư bản, đánh bại Anh Mỹ.
Tôi ngẩn ngơ một lúc lâu, mờ mịt một hồi mới nhớ tới một vấn đề đặc biệt nghiêm trọng: “Vợ của anh không phải là Trịnh Minh Minh chứ? Anh thật sự kết hôn rồi sao?”
Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính xe, Tần Mạc nhìn thẳng phía trước như có như không nói: “À, tôi nhàn rỗi, lừa em chút thôi.”
Tôi sửng sốt hồi lâu: “A? Anh chưa kết hôn? Anh bằng này tuổi rồi, vì sao chưa kết hôn?” Hỏi xong mới nhận ra vấn đề này hơi riêng tư, mà tôi lỡ miệng nói ra rồi, vội vàng bổ sung: “Tôi không có ý gì, chỉ tùy tiện hỏi thôi.”
Tần Mạc dừng một lát: “Trước kia đã từng nhận lời với một người, đợi cô ấy đến ba mươi tuổi, kết quả qua ba mươi tuổi, có thể kết hôn rồi, nhưng độc thân lại đã thành thói quen.”
Dưới ánh mặt trời, nhìn anh ta có chút u buồn, bây giờ anh ta vẫn đang độc thân, chỉ có thể suy ra đã bị cô gái kia bỏ rơi, thật làm người ta thương hại, không khí lập tức trở nên bi ai, tôi cũng không nói gì nữa.
Lúc này, một giọng ca nữ vang lên, Tần Mạc nghiêng người lấy một chai nước khoáng đưa qua.
Tôi ngây thơ nhận lấy, mở nắp uống một ngụm.
Anh ta nửa cười nửa không nói: “Tống Tống, tôi đưa chai nước cho em không phải mời em uống, mà là muốn em mở nắp giúp tôi…”
Tôi nhìn chai nước trong tay, nghĩ nghĩ rồi nói: “À, cũng không phải tôi muốn uống, chỉ là nhàn rỗi, uống chơi thôi.”
Tôi đối với câu trả lời mình nghĩ ra cực kỳ đắc ý, còn chưa đắc ý đủ, chai nước trên tay đã bị anh ta cầm lấy. Tôi trợn mắt há hộc mồm nhìn anh ta uống mấy ngụm nước trong đó, lại trợn mắt há hốc mồm nhìn anh ta trả chai nước về tay mình, phong độ nói: “Không sao, tôi không ngại.” Tôi tiếp tục trợn mắt há hốc mồm cảm thấy, tình cảnh này giống như đã từng quen biết lâu rồi vậy.
Tôi tựa vào ghế ngồi suy nghĩ xem đã nhìn thấy cảnh tượng này ở đâu. Suy nghĩ hồi lâu, kết luận là nhìn thấy trong phim Hàn nhiều lắm. Phim Hàn chính là như vậy, dễ dàng xuất hiện những vấn đề tinh thần.
Chúng tôi nghe hai bài hát tiếng phổ thông, hai bài hát tiếng Quảng Đông, hai bài hát tiếng chim, xe chạy đến đường xx, rồi đường yy, rồi đường zz, rồi đi vào một khu chợ.
Tôi nói: “Đến rồi?”
Tần Mạc nói: “Kẹt xe.”
Trong chợ treo một chiếc băng rôn rất lớn: “Toàn dân làm giả thịt lợn, dùng hành động văn hóa để làm hài hòa xã hội chủ nghĩa!”
Tôi và Tần Mạc cùng nhau nhìn lên.
Tần Mạc hỏi tôi: “Quảng cáo kia có nghĩa là gì?”
Chợt nhìn thấy quảng cáo phản động như vậy, tôi cũng không biết có nghĩa là gì, nhưng đưa quảng cáo này lên là quản lý chợ, tất nhiên ý nghĩa không thể nào phản động như vậy, đằng sau nó nhất định ẩn chứa một ý nghĩa tích cực nào đó, suy nghĩ rất lâu, tôi đưa ra ý kiến: “Anh xem bây giờ hàng giả tràn ngập rồi, họ hô hào toàn dân sản xuất hàng giả, anh giả, tôi cũng giả, mọi người đều giả, vì vậy sẽ không ai bị ăn thịt lợn, cũng sẽ không bị lừa nữa, thế giới thịt lợn như thế là bình ổn, có thể vì sự hài hòa của xã hội mà sản xuất thịt lợn giả chính là đã cống hiến một phần sức lực rồi.”
Xe phía trước chúng tôi nhích thêm được mười bước, chúng tôi cũng tiến lên theo, Tần Mạc nói: “À, toàn dân sản xuất hàng giả để bài trừ hàng giả, dùng hành động văn hóa đề làm hài hòa xã hội chủ nghĩa.”
Tôi giật mình, ha ha cười gượng hai tiếng, một lúc lâu sau không nói gì, có một loại cảm giác bị lừa, hơn nữa không biết bị xã hội lừa, bị ban quản lý chợ lừa hay bị Tần Mạc lừa, người gây họa không thể nào xác định được, có vẻ vụ lừa đảo này thật bi thảm.
Xe đến đường cao tốc, Tần Mạc tổng kết nói: “Hán ngữ quả là thâm thúy.”
Tôi ừ một tiếng
Anh ta nói: “Quên mất em học Hán ngữ.” Sau đó còn nói: “Gần nhất đọc sách gì?”
Gần đây tôi thực ra đang nghiên cứu sách cấm cổ đại Trung Quốc, trong tay đang có một quyển “Hán cung xuân sắc”, một quyển “Khuê diễm tần thanh”, nói thông tục một chút chính là dâm thư cổ đại. Da mặt tôi tương đối mỏng, chuyện này tuyệt đối không thể để cho anh ta biết, ngẫm một lúc nói: “Đang đọc Lolita.”
Mà lúc này trên đường đột nhiên xuất hiện một người đi qua, xuất hiện bất ngờ không tiếng động, chúng tôi giật nảy mình. Tần Mạc nhanh chóng đánh tay lái, xe đâm thẳng vào một bên chắn đường. Trong phút chốc đầu óc tôi trống rỗng, chỉ có một ý nghĩ duy nhất là thế này: Xong rồi, khẳng định xe sẽ tơi tả tồi! Mất không ít tiền sửa đúng không? Loại tình huống này là công ty bảo hiểm trả tiền hay là chính chủ trả tiền? Hỏng rồi hỏng rồi, nếu chính chủ phải tự bỏ tiền thì ngồi bên cạnh có phải chịu trách nhiệm cùng không?
Tôi bị chính mình dọa sợ, vô dụng rơi vào hôn mê.
Tôi tưởng rằng mình sẽ ngất thật lâu, nhưng thực ra không quá ba phút đã tỉnh. Phán đoán được như thế là vì xuyên qua cửa xe R8 vẫn còn nhìn thấy người qua đường kia trong tầm mắt.
Quay đầu nhìn Tần Mạc mặt mũi tái nhợt. Tôi nghĩ sắc mặt anh ta khó coi như thế, chẳng lẽ xe này không mua bảo hiểm, vì thế phí sửa chữa anh ta hoàn toàn phải bỏ tiền túi?
Bàn ta