Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.

âu nói này làm tất cả chúng tôi sửng sốt, mà Tương Điềm quả thật muốn khóc.
Tổ trưởng nhận ra, vội vàng giải thích: “Xin lỗi, xin lỗi, ý anh muốn nói có xử nữ nhỏ như vậy sao, không ngờ nói nhầm thành già, xin lỗi.”
Nhạc Lai lại nói: “Nói đi nói lại, dù gì cũng không phải là xử nữ rồi.”
Tương Điềm chịu kích thích sâu sắc, khóc luôn.
Tổ trưởng choáng váng hồi lâu, đau khổ ôm đầu nghĩ làm cách nào xin lỗi. Tôi an ủi vỗ vỗ vai anh ta: “Tổ trưởng, làm người đừng thẳng thắn như thế.”
Lần này tôi chuyển ra phía sau cánh gà, cùng đồng nghiệp tăng ca, rốt cuộc trước khi trời tối viết được sơ thảo bản phỏng vấn Tần Mạc. Lấy di động xem giờ, phát hiện có n cuộc điện thoại nhỡ, hai cái của Chu Việt Việt, một của Tần Mạc, tám cuộc gọi trong nhà. Tôi lo lắng miệng viết thương của Nhan Lãng xảy ra vấn đề, nhanh chóng gọi về, Chu Việt Việt tiếp điện thoại: “A, Tống Tống, nói cho cậu một tiếng, cậu chuyển nhà rồi, tan học không cần về nhà cũ nữa nhé. Bây giờ bọn mình đang ở nhà mới của cậu, cậu nhanh nhanh về đi.” Nói xong không đợi tôi kịp phản ứng, ngắt máy luôn.
Tôi gọi lại, Chu Việt Việt không kiên nhẫn nói: “Cậu không cần phản kháng, Tống Tống, cậu phản kháng cũng vô dụng, dù sao cũng chuyển rồi.”
Cô ấy hiểu lầm tôi, không phải tôi muốn phản kháng, chỉ là muốn biết địa chỉ cụ thể của nhà mới mà thôi.
Nhà mới quả nhiên ngay gần trường học, cách xây dựng gợi nhớ đến kiến trúc Châu Âu cổ điển, dây thường xuân leo đầy. Nghe nói Chu Việt Việt đã chọn cho tôi một phòng rất sáng sủa, vừa khéo là ở cạnh phòng Tần Mạc. Tần Mạc còn bận việc, sau khi đưa cô ấy và Nhan Lãng đến, nước cũng không kịp uống một ngụm lại vội vã đi luôn.
Ba phòng ngủ, hai phòng khách, hai phòng vệ sinh, một trăm ba mươi mét vuông. Trước khi tôi về, Nhan Lãng đã chạy đi chạy lại vài vòng, rốt cuộc cũng có phòng riêng rồi, nó có vẻ rất hưng phấn. Căn hộ này làm cho tôi nghĩ đến ngôi nhà trước khi mẹ tôi vào tù, trong lúc nhất thời có chút sầu não. Thì ra tôi cũng là một người dễ dàng tức cảnh sinh tình như vậy.
So với ngôi nhà hơn hai mươi mét vuông trước kia chúng tôi ở, căn hộ này lớn gấp bảy, tôi cảm thấy ít nhất còn có thể nhét thêm mười người vào ở cùng. Chu Việt Việt đề nghị nói: “Nếu không cậu và Nhan Lãng ở một phòng, hai phòng còn lại cho người khác thuê, mỗi người một tháng thu một ngàn rưỡi tiền thuê nhà, cậu giao lại cho Tần Mạc bảy trăm, cậu kiếm được hai ngàn ba một tháng đấy mẹ trẻ.”
Tôi cúi đầu tự hỏi kế hoạch này có thể thực hiện hay không.
Nhan Lãng vỗ trán thở dài: “Chu Việt Việt, dì không thể vô liêm sỉ đến mức này được.”
Tôi gọi điện thoại cho Tần Mạc nói lời cảm ơn, sau khi nhấc máy, một giọng nữ vang lên, dùng tiếng Anh nói cái gì đó, tôi nghĩ gọi nhầm số, đang chuẩn bị cúp máy gọi lại, lập tức có một giọng nói tiếng Trung: “Cô Lolita? Cô có việc gì gấp không? Tôi là thư ký của tổng giám đốc, tổng giám đốc hiện giờ đang họp.”
Tôi giật mình: “Lolita là ai? Tôi không phải là Lolita, xin lỗi, tôi gọi nhầm điện thoại.”
Đối phương vội vàng nói: “Thưa cô, cô không gọi sai điện thoại, trên điện thoại hiển thị rõ ràng cô là Lolita, cô chính là Lolita.”
Tôi cảm thấy thật quái lạ, chẳng lẽ tôi là Lolita hay không tôi lại không biết?
Đối phương nói: “A, tổng giám đốc ra rồi, cô chờ chút.”
Ba bốn giây sau, giọng nói Tần Mạc vang lên: “Tống Tống?”
Tôi nghĩ hồi lâu, cảm thấy không thể không hỏi: “Tại sao trong danh bạ của anh lại lưu tôi là Lolita?”
Tần Mạc dừng một chút: “Em không thích?” Bên kia có tiếng người nói chuyện, tôi chỉ nghe hiểu một chữ Stephen, là tên tiếng Anh của Tần Mạc, anh ta rời khỏi microphone trả lời gì đó, rồi giọng nói trầm thấp lại vang lên: “Đúng rồi, người nhà của tôi muốn gặp Lãng Lãng, đã quyết định rồi, tám giờ tối ngày mai. Trước đó tôi có một bữa tiệc, em cùng Lãng Lãng có việc gì cứ làm, tầm bảy giờ ba mươi tôi về đón hai người. Còn nữa, nghe Chu Việt Việt nói, em ở trường còn làm thêm ở đài truyền hình nào?”
Tôi nói: “Ừm. Thứ Tư không phải anh đến trường tôi tọa đàm sao? Kênh truyền hình của bọn tôi định phỏng vấn anh một chút, không nghĩ anh bận như vậy…”
Anh ta nói: “Chuyên mục của em tên là gì?”
Tôi nói: “Học thuật quảng giác.”
Anh ta nói: “Ừm, tôi biết rồi, trong tủ lạnh có đồ ăn mới mua, đừng ăn mì ăn liền, đêm nay muộn tôi mới về, không cần để phần cơm. Được rồi, tôi còn có chút việc, cúp máy trước.” Nói xong cúp máy.
Tôi nhìn điện thoại hoảng hốt.
Không cần để phần cơm cho anh ta? Chẳng lẽ anh ta đang ám chỉ, nếu ở lại đây rồi, tiền thuê nhà lại rẻ như vậy, nên một ngày ba bữa tôi phải lo cơm nước cho anh ta.
Chỉ có khả năng này thôi.






Ngọc Mãn Lâu
♥♥♥
Cho dù tôi đã có thói quen chuyển nhà như loài chim di trú, hơn nữa cũng không đến nỗi vì chuyển nhà mà phát sinh những phản ứng tiêu cực như stress, mất ngủ, nhưng lúc này mọi việc không giống như trước kia nữa.
Nằm trên chiếc giường đôi mỗi chiều hai mét, cho dù là lăn về bên trái hay bên phả