Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2391 lượt.
bạn gái đã dày công chuẩn bị socola, tặng người mình quý mến, hoặc tặng bạn thân cho có không khí. Phương Hồi cũng muốn tặng socola cho Trần Tầm, nhưng lại bực vì không kịp đi mua, thế là bèn sang tìm Lâm Gia Mạt để hỏi.
Đến cửa lớp B, Phương Hồi nhìn thấy Lâm Gia Mạt đang cầm trong tay một túi socola để phát cho mọi người, nhìn thấy Phương Hồi, cô liền cười và vẫy tay: “Mau lên, mau lên! Lại đây ăn socola tình yêu của tớ”.
Phương Hồi liền lại gần xem, trong tay Lâm Gia Mạt là túi socola Dove, trên bàn còn có một túi bóng để không nữa, xem ra là đã phân phát xong.
“Sao cậu mua nhiều thế?”. Phương Hồi sửng sốt hỏi.
“Tớ đâu có giống cậu, có đối tượng cố định! Tớ đang khao tất cả các bạn còn độc thân, nếu không các cậu được hưởng ngày Valentine ngọt ngào, bọn tớ đứng ngoài nhìn buồn chết đi được! Đáng lẽ socola của tớ chỉ tặng những người chưa có người yêu, nhưng vì trường hợp của cậu đặc biệt, thôi, nhặt hai thanh ăn đi! Lâm Gia Mạt liền giơ túi ra trước mặt Phương Hồi rồi hỏi nhỏ: “Cái cậu tặng Trần Tầm đâu? Nếu không tiện thì để tớ đưa hộ cho”.
“Tớ… tớ vẫn chưa mua”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói: “Tớ quên khuấy mất…”.
“Sao lại thế được?”. Lâm Gia Mạt sửng sốt hỏi: “Ngày này mà cậu còn quên được à! Thật đúng là học nhiều quá đầu óc lú lẫn hết rồi!”.
“Thế nên tớ mới đến tìm cậu, hay cậu đi mua cùng tớ nhé?”. Phương Hồi liền kéo cô lại.
“Đi đâu mua được chứ? Chắc dưới căng tin hết sạch rồi!”. Lâm Gia Mạt lườm lườm nói.
“Thế làm thế nào bây giờ?”. Phương Hồi rầu rĩ hỏi.
“Hay là cậu lấy tạm một thanh của tớ rồi đưa cho Trần Tầm, coi như là xin hoa để tặng phật, đằng nào thì cũng chỉ có ý đó. Bên trong lớp giấy thiếc của thanh socola đều có một câu danh ngôn về tình yêu gì đó, thôi dùng tạm vậy!”.
“Thôi cũng được! Cảm ơn cậu nhé!”. Phương Hồi vui vẻ nói.
“Khách sáo gì chứ, cậu phải chọn cẩn thận đấy! Câu danh ngôn bên trong không phải tất cả đều là hay, chẳng may chọn phải câu không hay thi tớ không chịu trách nhiệm đâu!”.
Lâm Gia Mạt đổ hết số socola còn lại ra bàn, Phương Hồi nhìn ngó chăm chú một hồi rồi mới rụt rè cầm thanh màu vàng lên, cô nghĩ bụng, chắc những câu danh ngôn tình yêu dù không hay thì chắc cũng không đến nỗi nào.
Phương Hồi vừa đi về thì gặp Trần Tầm ở hành lang, chỉ có điều bên cạnh cậu còn có một người, nhìn như học sinh cấp hai, đang cùng với bạn thân nhét một hộp socola rất đẹp vào tay Trần Tầm. Trần Tầm cũng nhìn thấy Phương Hồi, ấp a ấp úng không chịu nhận. Hai cô bé bèn lủi thủi cầm hộp socola về, lúc đi qua chỗ Phương Hồi, chiếc nơ đỏ trên đầu rất nổi bật, Phương Hồi nắm chặt thanh socola nhỏ trong tay mình, không nói gì với Trần Tầm mà đi thẳng vào lớp.
Trong lớp mấy cậu bạn đang ngồi nói chuyện trước bàn Trần Tầm, bên trên có bày mấy hộp socola, bọn họ vừa bóc vừa la lối ầm ĩ, nào là của Pháp, Thụy Sĩ, socola trắng, socola nhân rượu, vừa la vừa trêu nhau. Trần Tầm bước đến cho hết số socola đó cho bọn họ, cậu tiu nghỉu nhìn Phương Hồi đang ngồi ở hàng trước, còn Phương Hồi thì không cả buồn ngẩng đầu lên. Cô thấy hơi buồn, buồn thay cho thanh socola nhỏ đó trong túi mình.
Trước khi vào giờ thể dục, Trần Tầm liền đưa mắt ra hiệu cho Phương Hồi, bảo cô đừng xuống sân vội. Đợi bạn bè trong lớp xuống hết rồi, Trần Tầm mới chốt cửa lại, bước đến chỗ Phương Hồi cười cười và xòe tay ra: “Socola của tớ đâu?”.
“Không có”. Phương Hồi thờ ơ trả lời.
“Nói dối! Tớ biết chắc chắn cậu có! Ngoan ngoãn nộp ra đi!”. Trần Tầm ghé sát vào, ranh mãnh nói.
“Không có thật mà, tớ không có thời gian đi mua”. Phương Hồi quay đầu đi, vẫn không đếm xỉa đến cậu.
“Mau đưa cho tớ! Nếu không tớ lục đấy!”.
Trần Tầm liền sờ vào túi áo cô, Phương Hồi vồi tránh ra rồi nói: “Đừng đùa nữa! cẩn thận không cô giáo lại nhìn thấy qua cửa sổ đằng sau đấy! Tớ đưa ngay đây!”.
Trần Tầm liền buông tay ra, Phương Hồi từ từ móc từ túi áo ra thanh socola đã mềm và hơi biến dạng đó và dúi cho cậu nói: “Của cậu đó, không phải của Pháp, cũng không phải của Thụy Sĩ, tớ xin của Gia Mạt”.
“Tớ biết là chắc chắn cậu có mà!”. Trần Tầm bóc lớp giấy bạc ra thành hai mảnh rồi nhét thanh socola vào miệng nói: “Của Pháp hay Thụy Sĩ thì tớ đều không ăn, chỉ ăn của cậu thôi!”.
“Có ai cấm cậu đâu, cậu cứ việc ăn chứ sợ gì”. Mặc dù miệng nói như vậy, nhưng sắc mặt Phương Hồi nhìn tươi tắn hơn hẳn ban nãy, miệng còn cười cười.
“Sợ cậu giận mà!”. Trần Tầm liền ném giấy kẹo về phía thùng rác, một mẩu giấy rơi vào thùng, mẩu còn lại rơi ra ngoài.
“Ấy! Đừng vứt vội! Gia Mạt bảo trong đó còn có một câu danh ngôn tình yêu nữa!”. Phương Hồi vội ngăn cậu lại.
“Sao cậu không nói sớm! Dưới đất vẫn còn một nửa…!”. Trần Tầm nhặt mẩu giấy dưới đất lên rồi mở ra.
“Cậu chẳng để ý gì cả! Tớ phải chọn mãi đấy!”. Phương Hồi chu môi lên nói: “Xem xem bên trong viết cái gì?”.
“Sai rồi không sao cả…”. Trần Tầm đọc.
“Tiếp theo thế nào?”.
“Hết, nửa kia ném vào thùng rồi. Thôi đừng tìm nữa, thùng rác bẩn lắm!”.
“Sai rồi không sao cả là sao…”. Phương Hồi cau mày lại, không thể ngh