Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2394 lượt.

bình, bạn bè dị nghị? Kẻ cả cậu ấy chấp nhận thì gia đình bọn cậu có chấp nhận không? Hiện tại không phải là lúc cậu dương oai, tốt nhất là nên nghĩ cách sau này làm thế nào đi!”. Kiều Nhiên lắc đầu nói.
“Cậu đừng nói những điều đó với cậu ấy, hiện giờ cậu ấy đã hạ quyết tâm rồi! Không tiếp thu được đâu! Cứ để cậu ấy làm, xem có tài cái gì nào!”. Lâm Gia Mạt vẫn bực vì những điều Trần Tầm nói ban nãy, bình thường cô hợp nhất với Trần Tầm, có chuyện gì là chạy đi bàn bạc với cậu ta, chính vì thế sau khi bị cậu ta đỏ mặt, phồng mang trợn má mắng, trong lòng vô cùng bực.
“Thế các cậu bảo nên làm thế nào hả?”. Trần Tầm không còn tỏ vẻ oai hùng nữa.
“Chấp nhận thôi”. Phương Hồi hít một hơi rồi nói: “Còn làm được gì nữa? Tối nay về nhà ngoan ngoãn viết bản kiểm điểm, bảo phụ huynh kí tên, ngày mai nộp cho cô Lí. Bình thường gặp nhau coi như không quen biết, tan học cậu đừng đến tìm tớ, buổi trưa cũng đừng ăn cơm với nhau nữa, tóm lại là mất một năm, chịu được thì sẽ ổn, không chịu được… ”
“Chẳng có gì là không chịu được cả!”. Trần Tầm tiếp lời nói: “Coi như cô Lí tạo cơ hội cho bọn mình, để bọn mình good good study, day day up! Hai đứa mình cùng thi đỗ trường đại học điểm! Tớ không tin lúc đó họ còn quản được!”.
“Được! Thế thì ba đứa tớ sẽ làm cầu hỉ thước cho các cậu, giúp truyền giấy, nhắn hộ tin, che giấu cho các cậu, quyết không cho kẻ địch được như ý!”. Triệu Diệp vỗ vai Trần Tầm nói.
“Thôi đi ông! Dáng người như ông mà còn hỉ thước à? Cũng lắm chỉ là con quạ già thôi! Nhìn ông gian lắm, sớm muộn gì cũng để lộ bí mật của anh em thôi, chắc chắn tổ chức không tin tưởng ông được! Đúng không Gia Mạt?”. Trần Tầm đẩy cậu ta ra, cười nói.
Bị trêu, Lâm Gia Mạt cũng bật cười, Triệu Diệp kẹp chặt đầu Trần Tầm vào cánh tay mình cười chửi: “Hê! Ông lại bắt đầu cao hứng rồi đúng không? Không buồn nữa hả? Không đòi sống đòi chết nữa à? Phương Hồi, hết năm nay cậu cũng đừng đếm xỉa gì đến hắn nữa, đá cho hắn biết tay!”.
“Tớ không đùa với các cậu nữa”. Phương Hồi không để tâm đến những lời đùa giỡn của bọn họ mà đứng dậy nói: “Tớ về trước đây, nhỡ cô giáo mà nhìn thấy thì không được đâu”.
Rõ ràng là Trần Tầm không về được cùng cô nữa, Lâm Gia Mạt bèn đứng dậy nói: “Tớ về cùng cậu nhé?”.
“Không cần đâu, đừng để lộ liễu quá, các cậu cứ chơi đi”. Phương Hồi lắc đầu, qua ngã rẽ, chiếc bóng lẻ loi của cô đã mất hút.






Trần Tầm không thể ngờ rằng, lần quay người đi đó, lại phân cách được cuộc sống của cậu với Phương Hồi.
Sau đó Phương Hồi bị gia đình theo dõi rất nghiêm ngặt, sau khi bà Từ Yến Tân và ông Phương Kiến Châu cãi nhau, tranh giành kịch liệt, ông Phương Kiến Châu đành phải miễn cưỡng đồng ý để Phương Hồi về sống với mẹ trong năm lớp 12. Hàng ngày Phương Hồi đều được mẹ lái xe lái ô tô đưa đón đúng giờ, mặc dù nói là ngồi trong xe ô tô nhập khẩu, nhưng cảm giác chẳng khác gì phạm nhân bị theo dõi. Trong phòng Phương Hồi không có ti vi, điện thoại, máy tính, bà Từ Yến Tân chỉ chuẩn bị cho cô một chiếc giường có đệm cao su đắt tiền và một chiếc bàn học rộng. Nếu muốn giải trí thì trong phòng có dàn âm thanh loại xịn, tất cả các đĩa CD đều là những ca khúc nổi tiếng của thế giới và nhạc nhẹ. Ngoài ra, bà Từ Yến Tân còn giao cho cô giúp việc phụ trách nấu ăn sáng và ăn tối cho cô, thành phần các chất dinh dưỡng được dựa theo sách vở, hàng ngày còn phải uống thuốc bổ và sữa ong chúa tươi. Sau đó cô cười và nói với tôi rằng, xét về chế độ, có thể coi cô là tù nhân cao cấp.
Còn ở trường, Phương Hồi và Trần Tầm cũng không nói chuyện gì với nhau, thời gian đầu hai đứa còn lén lút ra sau khu lớp học bậc thang để gặp nhau một lát, nhưng lúc nào cũng thấp tha thấp thỏm, không dám đứng lâu. Sau đó vì nhà trường phát hiện ra có học sinh hút thuốc ở đó, liền bịt lối đi đó lại bằng dây thép. Chính vì thế bọn họ đã mất đi mảnh đất cuối cùng có thể gặp nhau.
Tự nhiên lại bị như vậy, Trần Tầm cảm thấy không quen, cậu chửi có, oán trách có, nhưng cũng không thể thay đổi được cục diện, cuối cùng cũng phải chịu. May mà cậu còn được tự do hơn Phương Hồi, sau khi tan học còn tụ tập được với đám Kiều Nhiên. Đồng thời, cậu liên hệ với Phương Hồi ít hơn nên dĩ nhiên sẽ liên hệ nhiều hơn với đám Đường Hải Băng, Ngô Đình Đình mà không cầu phải giấu giếm nữa, cả nhóm đã quay lại với cuộc sống thân mật như trước kia. Hơn nữa do bị chuyện này kích thích, đúng là cậu đã học hành chăm chỉ hơn, kì thi tháng thứ hai được đứng thứ ba của lớp, được cô giáo và ba mẹ khen ngợi, cuộc sống cũng không đến nỗi tệ.
Còn Phương Hồi lại khác, cuộc sống của cô ở nhà chẳng khác gì bị giam lỏng, đến trường thì lớp tự nhiên A vốn ít con gái, với tính cách của cô lại càng khó kết giao với bạn bè, thỉnh thoảng sang tìm Lâm Gia Mạt đi vệ sinh, ăn cơm trưa cùng, cũng chỉ được mười mấy phút, thời gian còn lại gần như cô không nói gì, lại biến thành người lặng lẽ, lẻ loi, chìm nghỉm như hồi mới vào cấp ba.
“Tớ hỏi cậu đấy, cậu sao vậy?”. Trần Tầm ngắt lời cô, cố g


Snack's 1967