Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2387 lượt.

ốt nhé”.
“Cậu yên tâm, bọn mình giống nhau thôi”. Câu trả lời của Trần Tầm khiến tự nhiên Phương Hồi lại thấy cảm động.
11 giờ 30 ngày 9-7, sau khi chuông reo, dường như cả Bắc Kinh đều có cảm giác kì thi quan trọng đã kết thúc. Thành hay bại đều đã không thể thay đổi, chỉ còn cách là chờ đợi một thời gian mới biết ai là anh hùng. Ra khỏi phòng thi sẽ cảm nhận được rất nhiều tâm trạng khác nhau, có người không kìm chế được, hào hứng nói đủ mọi chuyện, có người buồn bã, chán nản thậm chí là khóc, có người ném hết sách vở, bút, thước vào thùng rác, cũng có người xé giấy ghi tên và số báo danh của mình dính trên bàn ra và cất đi cẩn thận. Cho dù là niên đại nào, những kì thi như thế nà đều có thể coi là những vở bi kịch, hài kịch của cuộc đời con người.
Lúc ra khỏi cổng, Phương Hồi nhìn thấy Trần Tầm và Triệu Diệp đã lấy xe xong và đang đợi cô. Lúc đó Trần Tầm đang nói chuyện, Triệu Diệp chỉ ra đằng sau, Trần Tầm ngoảnh đầu lại và nở một nụ cười rất tươi, cậu ra sức vẫy tay và vỗ lên khung xe đạp của mình. Phương Hồi nói lúc đó cô có cảm giác như muốn khóc, nhưng cô không khóc, mà chạy ngay về phía Trần Tầm, chạy về nơi có ánh nắng rực rỡ nhất trong trái tim cô.
Bọn họ đã gặp nhau ở cổng trường F, vừa đến Lâm Gia Mạt liền kéo ngay Phương Hồi, hào hứng nói: “Cuối cùng thì đã thi xong! Cha mẹ ơi, sao đến bây giờ tớ lại cảm thấy không thực tế tí nào cả!”.
“Ừ! Vậy là coi như bọn mình đã tốt nghiệp rồi đấy!”. Phương Hồi gật đầu nói.
“Không phải coi như mà là thực sự”. Triệu Diệp tiếp lời nói: “Kể từ năm lớp 12 – khi tuyên thệ trở thành người lớn là bọn mình đã có quyền công dân rồi, cũng sắp 20 rồi. Kẻ từ hôm bọn mình khắc tên lên cây là bọn mình đã bye bye trường F rồi. Bọn mình đã thi xong từ lúc nãy rồi. Các anh chị em, bọn mình có thể bắt đầu cuộc chinh chiến mới – đến đường Quỷ chứ?”.
“Đi thôi đi thôi!”. Trần Tầm khua tay nói: “Hôm nay chắc chắn phải ăn một bữa thật đã”.
Mấy đứa đến đường Quỷ, ngồi xúm quanh nhau. Triệu Diệp liền gọi luôn 20 con tôm cay, hồi đó Bắc Kinh rất chuộng ăn món này, 2 tệ/con, ngon mà lại rẻ, cả đường Quỷ đều là các quán bán tôm cay. Ngày 9-7 năm ngoái, khu vực này là mảnh trời riêng của món lẩu cay, văn hóa ẩm thực cũng giống tâm trạng con người, luôn luôn có sự thay đổi.
“Triệu Diệp, ông ăn ít thôi! Ông xem xem chỗ ông có bao nhiêu vỏ hả? Đừng có ăn tham như thê!”. Trần Tầm gõ đũa xuống tay Triệu Diệp.
“Đâu có, Gia Mạt cũng bỏ vỏ ở chỗ tôi mà!”. Triệu Diệp vội gạt sang chỗ Lâm Gia Mạt.
“Thôi đi! Tôi ăn tôi để chỗ tôi chứ! Ai làm như ông!”. Lâm Gia Mạt đẩy cậu ta ra nói.
“Thôi đi bà, đó là vì tôi sợ ruồi nó đậu vào, bà không thấy có mấy con cứ bay qua bay lại à!”. Triệu Diệp khua đũa nói.
“Sao tôi không nhìn thấy nhỉ, chỉ thấy cậu loanh quanh ở đó thôi!”. Kiều Nhiên cười nói.
“Hê! Tôi nói mà ông không tin à! Tôi sẽ gắp cho ông một con!”. Triệu Diệp nói với vẻ rất trịnh trọng.
“Cậu còn gắp được ruồi hả?”. Phương Hồi sửng sốt hỏi.
“Chứ sao! Bàn tay vô hình của tớ đâu có phải luyện công cốc đâu!”. Triệu Diệp bắt chước điệu bộ của Phương Thế Ngọc[1'> nói.
[1'> Nhân vật võ hiệp truyền thuyết sống ở cuối nhà Minh, đầu nhà Thanh của Trung Quốc.
“Ông bốc phét giỏi thật đấy! Tôi còn có bàn chân vô hình nữa!”. Trần Tầm đá Triệu Diệp một cái.
“Co ngay bộ vó của ông vào đi! Cũng vì hôm nay vừa thi xong nên tôi mới hết nguyên khí, tôi mà thò tay ra thế này…”. Triệu Diệp cầm đũa lên ra sức gắp vào không khí rồi bất chợt kêu lớn: “Coi này, coi này! Thấy chưa! Đây không phải là mồi thì là gì! M.kiếp! Đây được coi là thời khắc lịch sử, các cậu hãy ghi nhớ đây!”
Đúng là đôi đũa của Triệu Diệp gặp đúng được một con ruồi thật, đám Phương Hồi liền xúm lại xem, đứa nào cũng vô cùng sửng sốt, đều nói đúng là Triệu Diệp cao tay thật. Nhưng khi cậu ta đang cao hứng bốc phét lên tận trên mây, đôi đũa buông ra, con ruồi rơi ngay xuống nửa đĩa tôm cay còn lại, cả bọn đang ồn ào bỗng im bặt, đầu tiên là mắt cùng rơi tự do với xác con ruồi, sau đó trợn trừng nhìn Triệu Diệp.
Triệu Diệp giơ đũa lên sững người ra trong hai giây rồi bất chợt quay ra gọi lớn: “Chị ơi! Thức ăn của cửa hàng chị có ruồi! Thế này là thế nào! Có định giữ vệ sinh không đấy?”.
Nhân viên phục vụ vội chạy đến, vừa cười vừa xin lỗi rối rít rồi đổi miễn phí cho họ một đĩa mới. Triệu Diệp hùng hồn trách cứ người ta, khiến Trần Tầm và Kiều Nhiên đều không nén được cười. Đến khi chị nhân viên đi rồi, Trần Tầm liền chỉ vào mũi cậu ta nói: “Ông gớm thật đấy! Chỉ thích được ăn hời! Đi xe bus chắc hay trốn vé lắm nhỉ?”.
“Ông không thích ăn hời thì lát nữa ông đừng ăn nữa! Tôi coi đây là nhà hàng chúc mừng thắng lợi thi cử cho bọn mình!”. Triệu Diệp lắc đầu nói.
“Thế thì gọi thêm đồ ăn đi!” Phương Hồi cười nói.
“Không cần, vốn là chỗ bọn họ có ruồi, đây là do Triệu Diệp chỉ gắp bâng quơ mà gắp được thôi, có khi ở trong bếp vẫn còn đầy con chưa gắp được, bọn mình cũng không có gì là quá đáng đâu! Hơn nữa cậu tưởng bọn họ phải bù lỗ ả? Còn lâu! Chỉ có điều là lãi ít đi một chút thôi


Polaroid