Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2385 lượt.

!”. Lâm Gia Mạt nói: “Trần Tầm, lớp bọn mình mà liên hoan thì đừng đặt bàn ở đây, tớ thấy đầu bên kia có quán ăn Hồ Nam còn được, rộng rãi, vệ sinh”.
“Ừ, ngày mai tớ và Kiều Nhiên sẽ đi xem, được không Kiều Nhiên, cậu không có việc gì chứ?”. Trần Tầm quay đầu sang hỏi Kiều Nhiền, còn Kiều Nhiên hình như không nghe thấy lời cậu, thẫn thờ nhìn chiếc đĩa trước mặt.
“Hê! Có nghe thấy không? Thi cử nhiều nên tẩu hỏa nhập ma à?”. Trần Tầm huých mạnh Kiều Nhiên một cái nói.
“Ừ, ok”. Kiều Nhiên trở về với thực tại nói.
“Có phải cậu đang nghĩ nên báo cáo thành tích với ba mẹ cậu thế nào không? Ba mẹ cậu đang ở Anh nhỉ? Không quản được cậu, thi trượt cũng chẳng sao”. Triệu Diệp vỗ vai Kiều Nhiên nói.
“Ba mẹ cậu chưa về nước à?”. Lâm Gia Mạt trợn mắt tròn xoe hỏi: “Thế hôm nào bọn mình đến nhà Kiều Nhiên chơi một đêm đi! Đằng nào thì nhà cậu ấy cũng không có người, bọn mình tán phét, đánh bài được không?”.
“Ý tưởng hay đó… Kiều Nhiên, thế có được không?”. Triệu Diệp hào hứng hỏi.
“Dĩ nhiên là ok rồi! Nhà tớ luôn mở cửa đón chào chác cậu! Một hai ngày tới nhé, các cậu chọn ngày đi?”. Kiều Nhiên dang tay ra nói.
“Không được đâu… chắc chắn ba mẹ tớ đều không đồng ý…”. Phương Hồi nói nhỏ.
“Không sao, cậu cứ nói là đến nhà tớ, tớ sẽ che giấu cho cậu!”. Lâm Gia Mạt nói.
“Đúng vậy! Từ trước tới tay bọn mình chưa bao giờ được thoải mái thế này, tranh thủ lúc chưa có điểm, chơi một bữa cho thật đã”. Trần Tầm nói: “Cậu cứ nói với ba mẹ cậu là đến nhà Gia Mạt, chắc không có vấn đề gì đâu”.
“Ừ, để tớ thử xem!”. Phương Hồi gật đầu nói.
“Thôi cứ thế nhé! Quyết định để vào ngày lớp mình liên hoan, tranh thủ cho sớm, nhớ mang theo đồ đạc, liên hoan xong đến thẳng nhà Kiều Nhiên luôn!”. Triệu Diệp vỗ bàn nói lớn.
“OK! Ngày 21 mới có điểm, bọn mình phải tranh thủ lợi dụng thời gian này, cũng có thể ra ngoại ô chơi! Mọi người bảo dốc Dã Tam, Linh Sơn đều đẹp lắm!”. Lâm Gia Mạt vỗ tay nói.
“No vấn đề! Phải lên kế hoạch hết đi”. Kiều Nhiên cười nói.
Cả đám cười nói rất rôm rả, trở thành góc ồn ào nhất trong quán ăn đó, thực khách bên cạnh đều đưa mắt nhìn sang, họ không biết rằng, thực ra sự náo nhiệt, ồn ào chỉ là khởi đầu cho sự tàn cuộc, đối với mấy đứa trẻ này, ngày chia tay đã đến gần.






Ngày 13-7, dưới sự dẫn dắt của cô Hầu, lớp cũ của Phương Hồi tổ chức liên hoan. Trần Tầm và Kiều Nhiên đã đặt bàn ở nhà hàng Hồ Nam đó, tầng trên tầng dưới, ở giữa có một có một thang máy. Bọn họ đặt bàn ăn ở tầng hai, một bàn có chín người, trong phòng có ti vi, có thể hát karaoke.
Tất cả mọi người đều tập trung ở cổng trường vào lúc bốn giờ chiều rồi cùng đến nhà hàng. Lúc gần bốn giờ, về cơ bản mọi người đã đến đủ, quần áo mặc rất sặc sỡ, cười nói rôm rả, không còn căng thẳng, ức chế như trước khi thi. Cô Hầu mặc một chiếc váy màu hồng phấn, nhìn rất năng động, hỏi han bọn họ đăng kí nguyện vọng gì. Trần Tầm đếm đầu người, thấy đã đông đủ bèn bảo mọi người đạp xe đến nhà hàng. Cô Hầu không đi xe, đám con trai đều tranh nhau chở cô, Trần Tầm liền cười nói: “Cô ngồi xe em đi ạ, lớp trưởng chở cô chủ nhiệm là chuyện khỏi phải bàn cãi, chỉ có điều xe em không có yên sau, cô ngồi tạm lên khung vậy!”
“Thôi đi cậu! Xe của cậu chuyên để chở người khác thì phải! Tôi không dám can thiệp đâu!”. Cô Hầu liếc về phía Phương Hồi, bình thường Trần Tầm mồm dẻo như kẹo, nghe thấy vậy liền ngắc ngứ luôn, đám con trai đứng bên cạnh đều hùa vào trêu theo.
Phương Hồi ngượng quá liền nấp sau lưng Lâm Gia Mạt, kéo áo cô nói: “Gia Mạt, hôm nay cậu chở tớ nhé!”.
“Lúc này lại nhớ đến tôi hả? Thôi được, lên xe đi!”. Lâm Gia Mạt chọc cô hai câu rồi vỗ vào yên sau nói.
Trần Tầm liền đứng dậy nói: “Bọn mình không thể để cô Hầu uống một mình được, người nào cốc chưa đầy thì rót đầy vào! Người nào đầy rồi thì cạn luôn đi! Cạn nào!”.
Mọi người đều nâng cốc lên, gõ lạch cạch vào chiếc bàn kín, ngày cả Phương Hồi – người bình thường rất ít nói và cũng không uống được bia rượu cũng đã uống hết số bia trong cốc, nhiều cô bạn mắt cũng ươn ướt.
Cô Hầu liền nhìn đám học sinh đang chực khóc, khụt khịt mũi rồi nói: “Có phải tại cô mùi mẫn quá không? Chắc sắp đuổi kịp trình độ của Nghê Bình[2'> rồi nhỉ? Các em đừng có rầu rĩ như thế, hôm nay phải ăn uống thật vui vào!”.
[2'> MC nổi tiếng của Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc.
“Đúng vậy đó!”. Triệu Diệp lau mặt, đứng dậy nói: “Đồ ăn là do Trần Tầm và Kiều Nhiên gọi! Chắc chắn toàn những món mà hai cậu ấy thích ăn! Bọn mình không thể để bọn họ hời được, ai thích ăn gì thì mau vào cuộc thôi! Tớ thấy Trần Tầm gắp mấy miếng món chân giò hầm rồi!”.
Bạn bè đều cười ồ lên, Trần Tầm và Kiều nhiên đứng dậy ném giấy ăn về phái Triệu Diệp. Mọi người đều cầm đũa lên, không khí đã sôi động hơn, cả lớp nói lại chuyện vui trong mấy năm vừa qua, rượu vào lời ra, càng nói càng hăng. Đám con trai lần lượt chúc bia nhau, Trần Tầm là lớp trưởng nên cũng bị họ chúc nhiều, con gái cũng có người uống được bèn đứng ra đọ