Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2381 lượt.
ắt cậu, liền nhìn ngay xuống dưới.
Bọn họ liền đạp xe theo Lâm Gia Mạt, chưa đi được mấy mét, đột nhiên nghe tiếng nổ lớn vang lên, âm thanh đó rất khó tả, không phải là cảm giác long trời lở đất như xảy ra động đất, cũng không phải là tiếng gào thét, mà là âm thanh hàng vạn người cùng phát ra tiếng reo hò vang dội. Mấy đứa đưa mắt nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì. Đúng lúc này Lâm Gia Mạt liền chạy ra khỏi cửa hàng tạp hóa nhỏ, hai tay khua khoắng điên cuồng, vừa nhảy vừa hét: “Thành công rồi! Bắc Kinh đăng cai Olympic thành công rồi!”.
Sau tích tắc ngẩn tò te ngắn ngủi, đám Trần Tầm liền buông ngay xe ra và chạy về cửa hàng tạp hóa đó, chiếc ti vi nhỏ mười mấy inch trên tủ đang quay cảnh cảm động đoàn đại biểu biểu Trung Quốc ôm nhau, ông chủ cửa hàng ra sức vỗ tay lên kính và hét lớn: “Đã thật đấy! Đã thật đấy!”.
Năm đứa nhảy nhót, hò hét trong cửa hàng chật hẹp, thực sự vô cùng phấn khởi.
Trần Tầm ôm Phương Hồi nói: “Bọn mình uống nhiều say hết cả rồi, sao lại quên mất hôm nay là ngày bỏ phiếu nhỉ? M.kiếp, đã quá! Bắc Kinh được tổ chức Olympic rồi!”.
“Mong từ Olympic Sydney lần trước nhưng không thành công, lần này Olympic 2008 ổn rồi!”. Phương Hồi cười nói.
“Chứ sao nữa! Nhưng tớ có linh cảm rằng lần này chắc chắn nước mình sẽ thành công! Đã quá!”. Triệu Diệp nói lớn.
“Giỏi nhỉ, cậu cũng linh cảm chuẩn được một lần! Lần này bọn mình phải ăn mừng mới được!”. Kiều Nhiên nói: “Gia Mạt, vừa nãy mọi thứ thế nào?”.
“Tớ cũng không biết, chỉ nghe thấy the city of Beijing rồi lao ra gọi các cậu!”. Lâm Gia Mạt nói với vẻ tiếc của.
“Tôi nói cho các cậu biết nhé, hai vòng bỏ phiếu chắc chắn phải là Bắc Kinh rồi! Đã thật đấy! Ông Samaranch còn tuyên bố rất chậm, làm tôi sốt hết cả ruột!”. Ông chủ cửa hàng nói tiếp: “Nhưng mà các cậu đừng chúc mừng ở cửa hàng tôi nữa, các cậu mà nhảy trong cái quầy to bằng bàn tay thế này thì sập mất. Nếu muốn ăn mừng các cậu cứ ra Thiên An Môn! Chắc chắn mọi người đang tụ tập rất đông ở đó!”.
“Đúng vậy! Đi thôi! Ra Thiên An Môn đi!”. Trần Tầm vỗ tay nói: “Ra đó tha hồ mà hét!”.
“Đi thôi đi thôi! Còn lằng nhằng gì nữa! Xe bọn mình còn đang vứt ngoài đường kia kia!”. Triệu Diệp khua cả bọn ra ngoài rồi ngoái đầu lại nói với ông chủ: “Cảm ơn chú nhé!”.
“Ok! Các cậu cũng hét hộ tôi mấy câu nhé!”. Ông chủ cửa hàng cười nói.
Ra khỏi quầy hàng, cả bọn lấy xe rồi phi như bay đến quảng trường Thiên An Môn, trên đường đi vừa cười nói, vừa la hét ầm ĩ, đến Thiên An Môn quả nhiên là đã khá đông người kéo đến, có người lái xe hơi lao trên đường Tràng An, cửa sau xe thò ra một lá cờ đỏ năm sao tươi rói, có người tụ tập dưới chân cột cờ hò reo, có gia đình ba người đi với nhau, giơ cao lá cờ nhỏ cùng người đi đường vẫy cờ, reo mừng.
Nhìn thấy cảnh tượng này, đám Trần Tầm cảm thấy máu nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu, cậu ngoái đầu lại gọi Kiều Nhiên: “Hôm nay bọn mình đi xuyên qua đường Tràng An rồi về nhà cậu nhé! Từ đây đạp thẳng về đó!”.
“OK!”. Kiều Nhiên nói: “Đi thôi!”.
“Bọn tôi không sao cả, ông còn phải chở một người, liệu đi được không?”. Triệu Diệp nhảy ngay lên xe nói.
“No vấn đề! Ai mà tụt ở sau thì cắt đuôi! Phương Hồi, lên xe!”. Trần Tầm kéo Phương Hồi lại nói.
“Cậu chở được không? Hay là thay phiên nhau chở tớ vậy”. Phương Hồi ngồi trên khung xe, ngẩng đầu lên nhìn cậu nói.
“Thôi đi! Cái gì thay phiên nhau còn được, cái này chắc chắn là không thể! Ngồi cẩn thận nhé!”. Trần Tầm cầm chắc ghi đông nói: “Các đồng chí! Hãy tiến theo hướng thắng lợi!”.
Mấy đứa cười nói xuất phát từ thành lầu Thiên An Môn, trên đường cùng hát “tôi yêu Bắc Kinh Thiên An Môn, mặt trời mọc trên Thiên An Môn”, khiến người qua đường đều đổ dồn ánh mắt về phía bọn họ, cũng có người hò reo cổ vũ. Sau đó đi một lúc thì nóng, đám con trai liền cởi hết áo phông ra, cởi trần đạp xe. Ánh đèn trên đường Tràng An lấp lánh trên thân hình trẻ trung của họ, ngày hè đặc biệt đó của Bắc Kinh cũng vì thế mà được khắc thêm hơi thở rõ nét của tuổi thanh xuân.
Lúc cả bọn đạp xe về đến nhà Kiều Nhiên đã là hơn mười hai giờ đêm. Đám con trai dựng xe và ngồi phịch xuống đất, chân Phương Hồi tê cứng, Trần Tầm nửa dìu nửa bế mới đưa được cô xuống xe. Lâm Gia Mạt hai tay chống nạnh, chỉ vào bọn họ nói: “Không ai như các cậu! Đạp nhanh như vậy! Lại còn thi nữa! Tớ mệt chết đi được!”.
“Tại tên Trần Tầm sĩ hão cơ! Chở Phương Hồi lại còn lao như bay! Nếu ông đạp chậm một chút thì bọn tôi đã dừng lại hết rồi!”. Triệu Diệp thở hổn hển nói.
“Đừng nhiều lời nữa! Nếu các cậu không nói là thi thì tôi đâu có liều mạng như vậy!”. Trần Tầm đưa áo lên lau mặt nói.
“Thôi im hết đi! Tôi báo cho các cậu biết một tin buồn… Thang máy ở đây dừng làm việc rồi…”. Kiều Nhiên uể oải bước xuống nói.
“Hả!?”.
Mọi người không nhịn được bèn phì cười, Kiều Nhiên vội “suỵt” một tiếng, cả năm đứa đều lần lượt “suỵt” theo nhau, sau đó lại phì cười. Lâm Gia Mạt nắm chặt tay Triệu Diệp nói: “Thực ra tớ cũng cảm thấy đi nh