Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.
ười”. Kiều Nhiên nói tiếp rất chân thành: “Hơn nữa… tớ cảm thấy tớ không thể đối mặt với cậu ấy, khi cậu ấy biết chuyện này, bất luận cậu ấy biểu lộ gì trên khuôn mặt, tớ đều không dám nhìn…”.
Tầng trên vọng lại bài hát Niềm tin của Trương Tín Triết, Phương Hồi cảm thấy tiếng hát đó mỗi lúc một gần mình hơn, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, Trần Tầm đã xuất hiện trước mặt cô. Cậu đang nằm sấp trên thanh vịn cầu thang nhìn cô chăm chú, hát từng câu “anh yêu em, chung thủy với mình, chung thủy với niềm tin của tình yêu, anh yêu em, là nguồn sức mạnh đến từ tâm hồn, đến từ sự sống. Ở nơi xa xôi, liệu em có nghe thấy tiếng anh gọi hay không, yêu là một niềm tín, đưa em trở về bên anh”.
Trần Tầm nhìn cô và hát hết cả bài hát, câu cuối vừa kết thúc, cậu liền bước qua tay vịn cầu thang và nhảy xuống. Phương Hồi đưa tay ra kéo chặt cậu, cậu ngồi bên cạnh Phương Hồi, ôm cô vào lòng nói: “Phương Hồi, anh yêu em”.
Phương Hồi nói đây là lần để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong cô, Trần Tầm nói rất nghiêm túc với cô rằng anh yêu em, trước đây bọn họ đều ngại nhắc đến từ này, nhưng hôm đó cậu đã nói ra. Mặc dù lẫn trong hơi men, nhưng Phương Hồi vẫn vô cùng cảm động, cô gục đầu vào lòng Trần Tầm, liên tục nhắc lại câu đó.
“Em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”.
“Ngốc ạ, anh biết rồi”. Trần Tầm khẽ vuốt tóc cô nói.
“Mình sẽ ở bên nhau mãi đúng không?”. Phương Hồi nhắm mắt lại hỏi.
“Ừ”. Trần Tầm trả lời.
“Mình sẽ lấy nhau chứ”.
“Ừ”.
“Sẽ sinh con đúng không?”.
“Đúng”.
“Sẽ có nhà riêng của mình, cùng đi chợ, nấu cơm, rửa bát, trải giường, giặt quần áo đúng không”.
“Đúng”.
“Đến khi già rồi, mình sẽ vẫn cầm tay nhau như thế này đúng không?”.
“Ừ”.
“Có thật không?”. Phương Hồi khóc.
“Thật mà”. Trần Tầm lau nước mắt cho cô rồi ôm chặt cô nói: “Phương Hồi, chỉ có em là mãi mãi anh không bao giờ để mất”.
Giờ phút chia tay đã đến gần, hai người nắm chặt tay nhau để kiên định lòng tin, lúc đó họ tưởng rằng dùng sức mạnh của mình để nắm chặt tay nhau là có thể nắm chặt được tương lai, không biết rằng thực ra tương lai là cái không ai thể nắm bắt được.
Bữa tiệc nào rồi cũng sẽ đến hồi tàn, dù khóc nhiều đến đâu, nói nhiều đến đâu, lưu luyến đến đâu cũng không thể ngăn nổi sự trôi qua của thời gian. Đám học sinh đã tỉnh rượu chia tay với cô giáo, từng tốp đi rải rác giữa thành phố Bắc Kinh đã lên đèn. Không cần phải nói nữa, ngày mai ắt sẽ lại là một ngày mới.
Theo kế hoạch, đám Phương Hồi đã đến nhà Kiều Nhiên, Phương Hồi gọi điện thoại cho ba mẹ từ bốt điện thoại bên đường, nói dối bảo tối nay ở nhà Lâm Gia Mạt, để cho trót lọt, Lâm Gia Mạt còn nói chuyện với ba mẹ cô mấy câu, tóm lại là đã làm cho họ yên tâm.
Bọn họ uống nhiều, đầu vẫn còn u u minh minh, cả đám cùng dắt xe đi trên đường Bình An. Triệu Diệp đi đầu tiên, cậu chỉ vào đèn đường lờ mờ nói: “Lần đầu tiên tớ để ý đến Bắc Kinh vào buổi tối, bình thường đi tập bóng về cũng đi rất vội, tớ phát hiện ra rằng, cảm giác giữa ban tối và ban ngày rất khác nhau, càng tối càng đẹp”.
“Oa, ông cũng nghệ sĩ nhỉ, sắp thành Kiều Nhiên thứ hai rồi!”. Trần Tầm tỏ vẻ sửng sốt nói.
“Cậu đừng tiện thể nói kháy tôi nữa! Người ta phát biểu cảm tưởng đôi câu thì có sao? Người nào chẳng có cảm xúc!”. Kiều Nhiên cười nói.
“Đồ đểu!”. Triệu Diệp đạp xe tông thẳng vào Kiều Nhiên.
“Các cậu đừng đùa nữa, bọn mình bàn nhau tối sẽ làm gì đi?”. Lâm Gia Mạt can bọn họ ra nói.
“Đánh bài thôi! Tớ và Kiều Nhiên trái cánh, cậu và Phương Hồi trái cánh, Trần Tầm coi như là người nhà của Phương Hồi, để ý bên đó, bọn mình không cho cậu ta chơi nữa!”. Triệu Diệp giơ tay nói: “Hay là chơi mạt chược, tóm lại là không có ai quản, tha hồ tung hoành!”.
“Tôi biết ông rất muốn kích bác, để tôi bảo không cho ông chơi, cho ông phò Gia Mạt, nhưng tôi không nói đấy, để ông tức thoải mái!”. Trần Tầm cợt nhả nói.
“Vớ vẩn! Đầu óc ông sao tối tăm như vậy! Ông tưởng người nào cũng như ông à, chỉ nghĩ xấu cho người khác!”. Triệu Diệp nói với vẻ ngại ngùng.
“Thôi thôi! Có gì cứ bàn nhau!”. Phương Hồi sợ Lâm Gia Mạt ngại, bèn lảng sang chuyện khác.
“Tớ thấy chẳng mấy có dịp được ở với nhau, đừng chơi bài nữa, mua cái gì về ăn rồi nói chuyện đi!”. Lâm Gia Mạt nhìn Kiều Nhiên nói.
“Chơi bài thì còn tỉnh táo được lâu lâu, nói chuyện một lát là buồn ngủ”. Triệu Diệp lắc đầu nói.
“Ừ đúng đấy, đánh bài đi, đánh bài cũng vui mà!”. Kiều Nhiên vỗ vai Lâm Gia Mạt nói.
“Không được! Nếu các cậu không chịu đi thì tớ đi, tớ và Kiều Nhiên nói chuyện!”. Lâm Gia Mạt tránh ra khỏi tay Kiều Nhiên, nói với vẻ nổi nóng.
“Ấy, Gia Mạt bị Kiều Nhiên mua chuộc từ bao giờ vậy? Lại còn nói chuyện riêng nữa, tớ cũng phát ghen đây này!”. Trần Tầm nheo mắt nói.
“Đừng nhiều lời nữa, sau này cậu sẽ hối hận đấy!”. Lâm Gia Mạt lườm Trần Tầm rồi đạp xe về phía một cửa hàng tạp hóa nhỏ trước mặt.
“Sao cậu ấy cứ thế nào ấy nhỉ?”. Trần Tầm thắc mắc.
“Không biết, tớ cũng thấy lạ thế nào ấy”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nhìn Kiều Nhiên, nhưng vừa chạm vào m