Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
Lâm Gia Mạt nói với giọng bực mình.
“Thôi thôi, ăn cơm đi đã!”. Phương Hồi cười nói, theo thói quen, cô gắp món cay vào bát Trần Tầm, còn Trần Tầm cũng gắp món không cay cho cô.
“Ui cha, coi vẻ ăn ý giữa bọn họ kìa!”. Tống Ninh tặc lưỡi nói: “Đúng là vợ chồng già cả có khác!”.
“Ông cũng có cơ hội đấy, cứ tu hành từ từ với Lâm Gia Mạt, bọn tôi sẽ làm giảng viên miễn phí cho hai người”. Trần Tầm gắp một miếng thịt nói.
“Trần Tầm, ông đừng có lắm điều như thế!”. Lâm Gia Mạt trợn mắt nhìn cậu.
“Gia Mạt, cậu ăn đi!”. Tống Ninh ân cần gắp thức ăn cho cô, Lâm Gia Mạt lườm cậu một cái, gạt thức ăn sang một bên và không động vào.
“Gia Mạt nhà mình cái gì cũng ổn, chỉ có điều tính tình hơi nóng nảy, sau này cậu phải bỏ quá cho!”. Trần Tầm không thèm đếm xỉa tới cô mà nói.
“Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi! Ông yên tâm, tôi cái gì cũng không ổn, chỉ có tính tình là nhẹ nhàng”. Tống Ninh liền tiếp lời.
Phương Hồi nhìn sắc mặt Gia Mạt mỗi lúc một khó coi, không kìm được bèn huých Trần Tầm một cái và nói nhỏ: “Đừng đùa thế…”
“Trần Tầm!”. Lâm Gia Mạt đập bàn đứng phắt dậy: “Cậu ra đây tớ bảo!”.
Nói xong cô liền bỏ ra ngoài, Trần Tầm bèn đi ra theo, Phương Hồi thấy hơi lo, vừa cũng định ra ngoài xem thế nào thì bị Tống Ninh kéo lại.
“Không sao đâu, để bọn họ nói chuyện với nhau”. Tống Ninh múc cho Phương Hồi bát canh nói: “Cậu cũng ăn đi, bọn họ ra ngoài, mình tha hồ ăn”.
“Gia Mạt giận thật rồi, Trần Tầm đùa quá trớn quá!”. Phương Hồi cau mày nói.
“Đâu có, tớ thấy hay mà. Những điều Trần Tầm nói chính là điều mà tớ muốn nói, bình thường tính tớ thích trêu trọc, nhưng việc này tớ không bao giờ nói linh tinh. Tớ cũng không giấu nữa, tóm lại là tớ muốn theo đuổi cậu ấy, sớm muộn gì cũng sẽ theo đuổi”. Tống Ninh cũng múc cho mình một bát canh và nói.
“Nhưng… nhưng Gia Mạt chỉ coi cậu…”. Phương Hồi rụt rè nói.
“Cậu ấy không có tình cảm gì với tớ, tớ biết!”. Tống Ninh trả lời rất thẳng thắn: “Cái đó cũng không sao cả, việc tớ thích cậu ấy và cậu ấy có thích tớ hay không không liên quan gì nhiều với nhau, trừ phi bọn tớ yêu nhau thật thì mới cần quan tâm đến chuyện đó”.
“Sao tớ thấy cậu rất giống một người bạn cũ của tớ!”. Phương Hồi cười buồn nói.
“Triệu Diệp hả?”. Tống Ninh đắc ý nhìn vẻ sửng sốt của Phương Hồi rồi nói: “Trần Tầm đã kể hết cho tớ nghe chuyện của các cậu, nhưng tớ muốn nói với cậu rằng tớ không giống Triệu Diệp! Sau khi biết Lâm Gia Mạt thích người khác cậu ấy đã rút lui trước, để giữ lòng tự trọng để tránh bị tổn thương, nhưng tớ không như thế, cậu ấy thích ai là quyền của cậu ấy, tớ thích cậu ấy mới là chuyện của tớ! Tớ sẽ bảo vệ cậu ấy cẩn thận, thế nên tớ cảm thấy mình có thể ngẩng cao đầu đứng trước mặt Gia Mạt. Hơn nữa tớ có nghe kể là Gia Mạt mơ thấy tớ mà. Bất luận là mơ gì thì vẫn chứng tỏ tớ đã để lại thông tin trên vỏ não của cậu ấy!”.
Phương Hồi nhìn Tống Ninh đang tỏ ra rất tự tin và cười rất chân thành: “Cố lên! Tớ mong cậu và Gia Mạt đều được hạnh phúc!”.
“Cảm ơn cậu!”. Tống Ninh cũng đáp lại rất chân thành rằng: “Phương Hồi, cậu là cô bạn rất tốt bụng!”.
Phương Hồi liền bẽn lẽn cúi đầu xuống.
“Trần Tầm cũng là một cậu bạn tốt bụng”. Tống Ninh dừng lại một lát rồi nói: “Tuy nhiên… cô bạn tốt bụng và cậu bạn tốt bụng chưa chắc đã có một kết cục đẹp…”.
Phương Hồi liền sững lại, cô chớp mắt liên hồi nhưng không giấu nổi vẻ u buồn, một lát sau, cô mỉm cười gật đầu nói: “Tớ biết”.
Lâm Gia Mạt và Trần Tầm đi ra ngoài, một người đi trước, một người đi sau, gió thu vờn nhẹ tóc cô, ánh đèn lấp loáng trong sân trường dát lên một lớp sáng màu vàng trên người cô.
Trần Tầm bước đến trước mặt cô hỏi: “Sao vậy? Cậu giận thật à?”.
“Rốt cuộc là cậu có ý gì!”. Lâm Gia Mạt hỏi.
“Chẳng có ý gì cả, tớ thấy Tống Ninh cũng được nên muốn vun vào cho bọn cậu thôi! Miếng ngon không nên để lọt vào miệng người ngoài mà!”. Trần Tầm cười nói.
“Tớ yêu ai là việc của tớ, cần gì cậu phải nhúng tay vào? Nhàn cư vi bất thiện à?”. Lâm Gia Mạt vẫn nghiêm mặt nói.
“Đừng giả vờ giả vịt nữa, tớ biết hết rồi, thành thật khai báo đi thôi!”. Trần Tầm không hề quan tâm đến vẻ bực bội của cô mà vẫn nửa đùa nửa thật nói.
“Cậu biết cái gì chứ?”. Lâm Gia Mạt nhìn Trần Tầm với vẻ thắc mắc.
“Đêm qua mơ thấy Tống Ninh, một giấc mơ đẹp…”. Trần Tầm cười ranh mãnh, bắt chước giọng cô nói.
Lâm Gia Mạt lạnh lùng nhìn cậu rồi quay mặt đi nói: “Trần Tầm, cậu thấy buồn cười lắm à?”.
“Không buồn cười, không buồn cười!”. Trần Tầm vội nghiêm mặt nói: “Tớ không có ý đó, chỉ có điều muốn giúp các cậu phá vỡ sự ngại ngùng ban đầu thôi”.
“Tớ kể cho cậu nghe chuyện còn buồn cười hơn”. Lâm Gia Mạt quay lưng về phía cậu nhún vai, dường như hít một hơi thật sâu nói: “Đúng là tớ đã nằm mơ, cũng là một giấc mơ đẹp, trong mơ tớ còn ôm người khác nữa, và người đó…”.
“Là cậu”. Lâm Gia Mạt từ từ quay sang Trần Tầm, cô nhìn thẳng vào mắt Trần Tầm, nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ thắc mắc.
Trần Tầm im bặt nhìn cô, một hồi lâu mới lắp bắp nói: “Cậu… cậu đừng trêu tớ…”.
“Tớ không đù