Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.

a đâu”. Lâm Gia Mạt chùng vai xuống, trong tích tắc đó nhìn cô yếu đuối hẳn đi.
“Tại sao?”. Trần Tầm chớp mắt hỏi.
“Tớ không biết…”. Lâm Gia Mạt mím môi nói.
“Phương Hồi…”.
“Tớ không kể với cậu ấy”.
“Tớ…”.
“Tớ không bắt cậu làm gì cả, mà chỉ nói với cậu vậy thôi, yên tâm, tớ không còn sức để theo đuổi cậu như theo đuổi Tô Khải ngày trước đâu”. Lâm Gia Mạt ngẩng đầu lên nói rất dứt khoát.
“Cậu thích tớ à?”. Trần Tầm quay mặt sang hỏi.
“Cậu thích Phương Hồi không?”. Lâm Gia Mạt cũng nghiêng mặt sang hỏi.
“Cậu biết tình cảm của tớ dành cho cậu ấy là thế nào mà”. Trần Tầm chăm chú nói.
“Tớ biết, là tình cảm khi ăn cơm tự giác gắp thức ăn cho cậu ấy, là tình cảm trước khi đi ngủ muốn nhắn cho cậu ấy cái tin, là tình cảm lúc nào cũng cho rằng buộc phải tồn tại, tuy nhiên đó không phải là tình yêu”. Lâm Gia Mạt nháy mắt, như đang nhìn thấu tim Trần Tầm và nói.
“Đừng nói linh tinh!”. Trần Tầm bực bội né tránh ánh mắt của cô.
“Tớ không nói linh tinh đâu, bất luận tớ thích hay không thích cậu thì có một điểm không thể thay đổi, đó chính là tớ hiểu cậu, tớ hiểu nhất cậu!”. Lâm Gia Mạt mỉm cười nói.
“Gia Mạt, như thế không hay đâu”. Trần Tầm lắc đầu nói.
“Cậu không muốn biết tại sao tớ nói đây không phải là tình yêu hay không?”. Lâm Gia Mạt hất cằm lên, nhìn nét mặt Trần Tầm đang có sự thay đổi rất kín đáo.
“Đó là…”.
“Không phải!”. Lâm Gia Mạt ngắt lời Trần Tầm, cười buồn và bình thản nói: “Là vì cậu đã gặp Thẩm Hiểu Đường, thế nên tình cảm giữa cậu và Phương Hồi không phải là tình yêu nữa”.






Chia tay
Phương Hồi nói: “Hồi trẻ luôn thích làm những chuyện làm tổn thương đến nhau, cuối cùng bọn em đều rất tuyệt vọng, vì bọn em biết rằng, cách duy nhất để cứu vãn cả hai là lựa chọn con đường chia tay”.
Cuộc nói chuyện mập mờ giữa Trần Tầm và Lâm Gia Mạt khiến Trần Tầm thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi mơ hồ ẩn giấu trong đáy lòng, nhưng đến cùng với đó không phải là sự hưng phấn đáng ra phải có, mà là cảm giác đau nhói.
Trần Tầm nói có lẽ là do ngay từ đầu cậu đã linh cảm được kết quả về sau, nhưng cậu không tỉnh ngộ, cuối cùng khiến phần mềm yếu nhất trong tâm hồn thực sự cảm nhận được nỗi đau bị chia tách.
Vì những câu nói của Lâm Gia Mạt mà Trần Tầm đã phải cố gắng giữ khoảng cách với Thẩm Hiểu Đường, chỉ có điều trái tim đã hé cửa nên rất khó né tránh, chẳng mấy chốc mà Thẩm Hiểu Đường đã chiếm được một vị trí trong trái tim Trần Tầm, thế nên khi cô gái dễ thương đó vẫy tay gọi cậu, cậu vẫn không thể kìm được mà bước tới.
“Nếu không có thì lát nữa bọn mình lên phòng tự học nhé! Sau đó đi ăn cùng nhau!”. Thấy cô cười cười, Trần Tầm cũng vui hẳn lên, rồi cậu lại nói tiếp: “Sau đó tớ sẽ mời cậu ăn kem!”.
“Cậu hứa rồi đấy nhé! Ok!” Thẩm Hiểu Đường không còn tỏ ra giận dỗi gì nữa mà vui vẻ bước đi trước.
Hai đứa đến phòng tự học trước, tìm một góc yên tĩnh rồi đặt hai cuốn sách tiếng Anh lên để chiếm chỗ, sau đó đến nhà ăn ăn cơm, rồi lại quay về phòng tự học vừa đọc sách vừa nói chuyện. Lúc viết từ mới, điện thoại của Trần Tầm liền đổ chuông, cậu cau mày nhấc máy rồi đi ra ngoài, một lát sau lại vội vã quay lại.
“Sao vậy? Lại có chuyện gì à?”. Thẩm Hiểu Đường thắc mắc.
“Ừ, chuyện nghiêm trọng lắm”. Trần Tầm thở dài nói.
Thẩm Hiểu Đường vội kéo cậu lại hỏi: “Có chuyện gì vậy? Cậu đừng làm tớ sợ!”.
“Gì mà cậu phải cuống lên như vậy? Lo cho tớ à?”. Thấy cô như vậy, Trần Tầm rất phấn khởi, không kìm được bèn trêu.
“Đừng có mà tưởng bở!”. Thẩm Hiểu Đường đỏ mặt giận dỗi nói.
“Tớ nói thật đấy, bạn chơi thân của tớ hồi nhỏ xảy ra chút việc. Cậu có mang theo tiền không, cho tớ vay một ít, tớ cần gấp”. Trần Tầm không cười nữa mà nói với vẻ mặt rầu rĩ.
“Tớ không mang nhiều, ở phòng có một ít, hơn 100 tệ có đủ không?”. Thẩm Hiểu Đường lục túi nói.
“Không đủ… tớ cũng chỉ có 100 tệ”. Trần Tầm lắc đầu nói.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Cần bao nhiêu tiền? Tớ có thể vay tạm của mọi người trong phòng”.
“Không cần đâu, nếu cần vay thì tớ sẽ đi vay, chắc chắn không thể vay tiền của đại ca được, gã Tống Ninh chắc 10 tệ cũng chẳng có, Cao Thượng thì kẹt xỉ… Quảng Cường chắc là có! Tớ đi vay cậu ta vậy!”. Trần Tầm liền đứng dậy nói: “Người yêu của bạn tớ, cả hai đều là bạn thân của tớ hồi nhỏ… có bầu. Phá thai cũng phải 700, 800 tệ mới đủ nhỉ? Thôi tớ đi vay tiền đây, tối mang đến cho bọn họ, không ngồi học với cậu được nữa!”.
“Ừ…”. Vừa nghe đến từ có bầu, Thẩm Hiểu Đường liền hít một hơi thật sâu và gật đầu nói: “Có việc gì nhớ gọi điện cho tớ nhé!”.
Trần Tầm vay mượn mấy nơi mới góp được 400 tệ, đến gặp bọn họ ở dưới sân nhà Dương Tình nằm ở Đức Ngoại. Ngô Đình Đình đã đến trước, cô ôm Dương Tình, Dương Tình thì sụt sịt khóc, Tôn Đào đứng một bên, cau có hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.
“Sao bất cẩn thế? Không phải lúc nào cũng bẻm mép là tay trái thử que, tay phải đặt vòng, hai tay tay nào cũng phải mạnh đó sao?”. Trần Tầm nhìn Dương Tình nói v