Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342341

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.

học sinh đang ngồi dưới cúi đầu rầu rĩ.
Giữa lúc mơ màng, Phương Hồi có cảm giác như mình lại được quay trở về với thời cấp ba, lúc thì Lâm Gia Mạt đến rủ cô đi vệ sinh, buổi trưa Triệu Diệp đi lấy cơm, Kiều Nhiên lấy giấy ăn ra lau bàn, còn Trần Tầm thì nắm tay cô, cùng cô về nhà.
Tuy nhiên hiện tại đã khác, ở đây giờ chỉ còn lại một mình cô, tất cả mọi cảnh vật trong trường đều không hề thay đổi, nhưng từ một học sinh được ngồi trong lớp học, giờ cô đã biến thành người đứng bên ngoài lớp học. Phương Hồi từ từ ngồi sụp xuống, đôi vai cô rung lên bần bật, nước mắt lọt qua kẽ tay rơi lã chã xuống đất và tạo thành một vũng nước tuyệt vọng. Những âm thanh hàm số, văn cổ, ABCD đã nuốt chửng tiếng khóc không thể kìm chế của cô, giữa hành lang tĩnh mịch trong ngày đông, chỉ còn lại một chiếc bóng lẻ loi, buồn bã.
Rời trường F, Phương Hồi liền đi trên con đường mà cô và Trần Tầm vẫn thường đi rồi về nhà một mình. Trên đường đi, cô chỉ nghĩ về những chuyện mà mình đã từng trải qua với Trần Tầm. Cùng dán báo tường, cùng hò hét dưới thành lầu Đông Hoa Môn, cái nhìn trong phòng y tế, mẩu giấy thể hiện tình cảm, dòng chữ nghiêng ngả trên bảng, câu nói thích cô qua điện thoại, chiếc vòng đeo tay được tết bằng sợi nilon trong suốt, mặc áo đồng phục ngược, tấm thiệp và con gấu bông, viên đá ghi tên và miếng gảy đàn dán hình trái tim màu bạc, cái nắm tay đầu tiên dưới khu nhà cô ở, đi mua đồ ăn trước buổi pic-nic, biểu ngữ viết khi đi biểu tình, chiếc áo phông đỏ trong dịp múa tập thể, chuỗi hạt đeo cổ bị đứt, cái ôm nhuốm máu trên cầu vượt bộ hành ở công viên Địa Đàn, nụ hôn đầu đời trong ngày cuối cùng của năm 1999, trận khi đấu tranh cúp Nike, bài hát Năm tháng vội vã viết tặng cô, bài hát Niềm tin hát trong buổi liên hoan chia tay, cuộc đua xe trên đường Tràng An khi Bắc Kinh giành quyền đăng cai tổ chức Thế vận hội, vỏ lựu đạn trong đợt tập quân sự, một lá thư email trong sáu ngày nghỉ quốc khánh, buổi cãi nhau trong trường, lần cuối cùng chia tay…
Những kỉ niệm sâu sắc một thời, nhưng đến giờ nhớ lại lại mơ hồ biết bao, Phương Hồi không thể nắm bắt được chút gì của quá khứ, càng không thể tưởng tượng về tương lai, cô chỉ có thể lang thang giữa bầu ười đầy tuyết và thỏa lòng thổn thức.
Mùa đông năm 2001, Bắc Kinh đã có một trận tuyết lớn, cả thành phố đều bị kẹt xe, một đợt kẹt xe chưa từng có trong lịch sử, giống như tâm trạng của Phương Hồi và Trần Tầm. Họ vừa khóc vừa lang thang ở hai điểm trong thành phố, cuối cùng đi về hai hướng khác nhau.






Lúc Trần Tầm về đến trường đã gần 11 giờ, cậu không đi xe mà đi bộ về. Quãng đường dài và cái lạnh của gió tuyết đã khiến tâm trạng thê lương của cậu càng tê tái hơn, cậu lê bước về kí túc xá, nhìn thấy Thẩm Hiểu Đường đang đứng với một người tuyết cao bằng cô mới sững sờ đứng lại.
“Cậu thấy… người tuyết này có đẹp không?”. Đôi má Thẩm Hiểu Đường đỏ bừng vì lạnh, cô vừa sụt sịt vừa nói: “Một mình tớ đắp đấy… đắp mấy tiếng đồng hồ mới xong”.
Trần Tầm chậm rãi bước tới, cậu nhìn thấy trên chiếc bụng tròn của người tuyết có ghi tên cậu, Thẩm Hiểu Đường liền chỉ vào nói: “Cái này tớ vừa viết lên xong, bị người khác nhìn thấy thì ngại lắm… vì thực sự tớ rất nhớ cậu, không biết cậu đã đi đâu, cũng không biết cậu có quay về nữa không. Vừa nãy đại ca xuống chơi với tớ rất lâu, bị tớ đuổi lên phòng rồi. Thực ra tớ rất muốn đứng chơi với đại ca, nhưng lại nghĩ nhỡ không đợi được cậu, bị đại ca nhìn thấy thì ngượng thấy mồ! Thế nên tớ…”.
Không đợi Thẩm Hiểu Đường nói hết, Trần Tầm liền ôm chặt lấy cô, cơ thể vẫn còn hơi ấm và mùi hương thoang thoảng của cô đã làm tiêu tan sự mệt mỏi và vết thương lòng Trần Tầm, cậu không kìm được mà bật khóc, tựa như đứa trẻ đã lạc đường rất lâu đột nhiên tìm thấy nhà.
Thẩm Hiểu Đường gục trong lòng cậu, lặng lẽ lắng nghe tiếng khóc của một chàng trai, lồng ngực Trần Tầm run lên, mỗi nhịp đều khiến cô run rẩy, cô không biết Trần Tầm đã trải qua chuyện gì mà lại đau khổ như vậy. Tự nhiên Thẩm Hiểu Đường lại cảm thấy hoảng hốt, cô ôm chặt lưng Trần Tầm và nói: “Thôi… mọi chuyện qua rồi… hãy quên hết đi…”.
Thẩm Hiểu Đường liền sững lại, giữa lúc đang ngơ ngác thì bị cậu kéo ra khỏi cổng trường.
Có cầu thì phải có cung, để đáp ứng một số nhu cầu đặc biệt của các đôi tình nhân sinh viên, về cơ bản quanh trường đại học nào cũng đều có một số quán trọ nhỏ. Phòng ốc tồi tàn, đồ đạc đơn giản, giá tiền rẻ, nhưng những người đến đây ở cũng không quan tâm đến những điều này, chỉ cần có giường là được.
Trần Tầm chưa bao giờ đến những nơi này, nhưng Quảng Cường là khách quen, cậu ta lại rất thích kể về những chuyện này, thế nên Trần Tầm cũng biết quán nào có hệ thống lò sưởi tốt, quán nào wc không hôi, quán nào mới mở, chăn đệm sạch sẽ…
Trần Tầm liền dò dẫm đưa Thẩm Hiểu Đường đến một quán trọ đã từng được nghe tên, lúc vào cửa cả hai người đều tỏ ra ngại ngùng, ông chủ đã quen với cảnh tượng này, không hỏi gì mà cho họ một phòng, rồi ông ta ngáp dài ngáp ngắ