Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.

g kiến mà, hai người đứng ôm nhau dưới sân, lúc đó sắp đến giờ đóng cửa rồi, bọn họ không hề có ý định về phòng!”.
“Có phải bọn họ đã chính thức yêu nhau rồi không nhỉ? Thế Phương Hồi làm thế nào?”. Giọng Tiết San vọng ra.
“Phương Hồi làm được gì?”. Lí Kì thở dài nói: “Nói thật là bọn họ chia tay nhau chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi, người như Trần Tầm làm sao cậu ấy giữ được. Vào đại học rồi không thể giống thời cấp ba, không phải Tiết San với người yêu học cùng cấp ba cũng chia tay nhau rồi đó sao? Tớ và cậu bạn tớ bây giờ một chốn đôi nơi, cũng chẳng biết sau này sẽ thế nào!”.
“Haizz, cũng tội nghiệp Phương Hồi thật…”. Tiết San nói: “Tớ và ông người yêu cũ chia tay nhau trong êm thấm, đằng này cậu ấy là bị người thứ ba phá bĩnh, chắc chắn sẽ vô cùng khổ sở!”.
“Chắc chắn rồi, cậu ấy vốn sống nội tâm mà, tớ thấy cậu ấy đã phải chịu đựng một thời gian khá dài rồi”. Lí Kì nói: “Vân Vân, Phương Hồi về thì cậu đừng có nói gì đến chuyện nhìn thấy Thẩm Hiểu Đường nhé!”.
“Tớ biết mà! Thực ra theo tớ bọn họ nên chia tay nhau cho xong, yêu đương có gì là hay? Độc thân vẫn thoải mái nhất! Tốt nhất là cậu cũng nên chia tay với ông anh Quảng Đông của cậu đi Lí Kì ạ, bọn minh cả phòng độc thân! Chia tay thôi, chúng mình chia tay thôi!”. Lưu Vân Vi cất cao giọng hát.
Phương Hồi đứng ngoài cửa, cô nắm chặt tay lại, ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay, để lại một vết hình bán nguyệt. Cô cảm thấy trái tim mình như bị ai túm chặt, đau đớn, nghẹt thở, bất giác nước mắt lại trào ra. Cô không muốn vào phòng, nhưng quay đầu đi rồi lại không nghĩ ra nơi nào có thể đi. Phương Hồi cảm thấy hiện tại mình rất nực cười, hồi đầu nói với mọi người rằng Trần Tầm là người yêu của mình, hiện tại không còn là người yêu nữa thì cũng phải nói với họ. Cho dù ngại ngùng và xấu hổ đến đâu, cũng đều buộc phải đối mặt.
Sự khác biệt giữa tình cũ và tình mới không chỉ là nước mắt và nụ cười, nỗi đau bị bỏ rơi, dù là ai cũng không thể thờ ơ coi như không có chuyện gì xảy ra. Phụ nữ luôn muốn túm lấy người phụ tình để hỏi và câu trả lời thường càng khiến họ đau buồn hơn. Hai chữ tình buồn, nếu không trải qua sẽ mãi mãi không bao giờ có thể thấu hiểu.
Những tiếng chuyện trò trong phòng đột ngột dừng lại khi điện thoại của Phương Hồi đổ chuông, Phương Hồi vội vàng móc điện thoại ra, bên trên là hai chữ “Trần Tầm” vốn đã từng rất quen thuộc, còn hiện tại cái tên này lại như nhát dao cứa vào trái tim, cô không ngần ngừ mà ấn ngay phím tắt, quệt nước mắt rồi bước vào phòng, ba cô bạn nhìn cô với vẻ ngại ngùng, không ai biết phải nói thế nào.
Phương Hồi lặng lẽ đặt đồ xuống rồi bình thản nói: “Tớ và Trần Tầm chia tay nhau rồi”.






Đám Lí Kì liền khuyên nhủ Phương Hồi nhưng gần như cô không nói gì mà chỉ gật đầu hoặc lắc đầu, khiến cả bọn đều không biết phải làm thế nào. Một lát sau, Phương Hồi liền xách phích nước xuống tầng lấy nước, ba đứa vội vàng bảo ừ, cô vừa ra ngoài, cả đám liền thở phào.
Phương Hồi không đến thẳng phòng nước mà đến phòng Lâm Gia Mạt trước. Lâm Gia Mạt cũng vừa từ nhà trở lại trường, đang xếp hoa quả lên bàn, nhìn thấy Phương Hồi liền cười nói: “Vào đây! Tớ mang quýt đến, ngọt lắm!”.
“Gia Mạt, tớ…”. Phương Hồi ngập ngừng một lát rồi nói: “Tớ và Trần Tầm chia tay nhau rồi”.
Quả quýt trong tay Lâm Gia Mạt liền rơi bịch xuống bàn, mấy cô bạn cùng phòng cũng sững người không nói chuyện gì nữa, cả căn phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại, Phương Hồi luống cuống mím môi nói: “Đã… chia tay rồi”.
Lâm Gia Mạt không tiếp lời cô mà quay đầu lại xách phích nước của mình lên nói: “Đi, tớ với cậu đi lấy nước nhé!”.
Phương Hồi vội vàng ấn tay cô xuống, lắc đầu nói: “Không, Gia Mạt, tớ không muốn nói chuyện với anh ấy! Không muốn nói chuyện với anh ấy! Tớ cảm thấy con người hiện tại không phải là Trần Tầm! Trần Tầm mà tớ yêu không phải như thế này! Cậu đừng bảo anh ta đến, tớ không muốn nhìn thấy anh ta nữa!”
Hai cô gái liền ôm nhau khóc, nỗi đau tuổi thanh xuân của họ đã lan tỏa giữa bầu trời lạnh giá, tâm hồn chưa bị xã hội làm chai sạn đã khắc sâu tất cả mọi vết thương.
Sau đó Trần Tầm không đến tìm Phương Hồi nữa. Gọi điện thoại cho cô thì bị tắt, gọi điện thoại về nhà cũng bị tắt, nhắn tin không trả lời, trên QQ cũng không thấy bóng dáng cô đâu. Giống như hồi Phương Hồi đến bên cậu, khi ra đi cô cũng lặng lẽ, âm thầm.
Thực ra không phải Trần Tầm không thể tìm thấy cô, nhưng cậu không dám, không biết tại sao cậu không thể đối mặt với cô gái mảnh khảnh có đôi mắt đượm buồn đó. Cứ nghĩ đến Phương Hồi cậu lại cảm thấy tim mình đau nhói, thỉnh thoảng gặp trong sân trường, nhìn thấy bóng cô vội vã tránh mặt, Trần Tầm thấy buồn vô cùng. Cậu cảm thấy giữa họ có cái gì đó chưa kết thúc, ít nhất là phải nói chuyện với nhau một lần, kể cả từ nay trở đi làm người xa lạ cũng phải đích thân nói lời tạm biệt. Nhưng Phương Hồi không cho cậu cơ hội này, cô tự mình lựa chọn phương thức kết thúc của họ, để Trần Tầm luôn cảm thấy trăn trở trong lòng. B