Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342324

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.

t hút trong màn đêm Phương Hồi thở dài một tiếng.
Trần Tầm quay về giảng đường, bạn bè cùng lớp đã ra về từ lâu, sách của cậu bị Thẩm Hiểu Đường đặt ở vị trí hai đứa thường ngồi, bên trên có dán tờ giấy note được viết bằng nét bút tinh nghịch: “Không đợi anh nữa đâu, em và Hải Băng đi trước đây, anh đến trả tiền nhé!”.
Bên trên mẩu giấy cô còn vẽ hình chú gấu với khuôn mặt ngộ nghĩnh, nhìn chú gấu đó, Trần Tầm lại tưởng tượng được ra cảnh Thẩm Hiểu Đường cầm bút, cô cầm bút không chuẩn, mấy ngón tay chụm vào nhau, vì thế để lại một vết chai khá rõ ở ngón giữa do dùng bút lâu ngày. Nghĩ đến vết lồi nhỏ đó, Trần Tầm lại nhớ đến cảm giác được nắm bàn tay có vết chai đó, Trần Tầm lại thấy ấm lòng hẳn lên.
Cậu lấy điện thoại ra gọi cho Thẩm Hiểu Đường, điện thoại vừa đổ chuông, đầu bên kia đã nhấc máy, giọng rất lo lắng: “Anh đang ở đâu vậy?”.
“Anh đang trên lớp, anh nhìn thấy mẩu giấy em để lại cho anh rồi”.
“Vâng, em và Hải Băng ăn xong rồi, đang đợi anh ở cổng quán nhé, anh đến đã rồi tính sau!”.
“Ừ”. Trần Tầm cúp máy, cậu gấp mẩu giấy lại rồi đút vào túi quần, vì bàn tay mà cậu đang nắm, Trần Tầm cảm thấy đã đến lúc phải nói gì đó rồi.
Lúc gặp Thẩm Hiểu Đường, Trần Tầm thấy mắt cô đỏ hoe, Đường Hải Băng bước đến trước mặt cậu nói: “Ông tệ thật đấy! Có việc gì sao không nói sớm đi? Làm mất cả thời gian của anh em! Thẩm Hiểu Đường cũng thấy sốt ruột lây, chẳng ra cái gì cả! Bữa hôm nay ông trả tiền đó!”.
“Hải Băng, anh đừng giấu giếm cho Trần Tầm nữa! Em gọi cho anh bao nhiêu cú điện thoại như vậy mà không chịu nhấc máy”. Thẩm Hiểu Đường cắn môi nói.
“Anh đi gặp Phương Hồi một lúc”. Trần Tầm bình tĩnh nói.
“À, bạn học cùng cấp ba với ông đúng không, thôi bọn mình đừng đứng ở đây nữa, tìm chỗ nào đó nói chuyện đi…”. Đường Hải Băng vẫn định lảng sang chuyện khác.
“Phương Hồi là bạn học cấp ba với anh, đồng thời cũng là bạn gái cũ của anh”. Trần Tầm nói chậm rãi nhưng rất rành mạch.
Câu nói này khiến cả ba người lập tức rơi vào trong yên lặng, đôi mắt to tròn của Thẩm Hiểu Đường liền ngân ngấn nước mắt, cô nhìn Trần Tầm không chớp mắt, nước mắt lăn dài xuống má cô.
“Anh nói dối em!”
Trần Tầm nhẹ nhàng lau nước mắt cho Thẩm Hiểu Đường rồi nói: “Anh kể cho em nghe chuyện cũ của bọn anh nhé, chắc chắn anh không nói dối em đâu”.
Hôm đó, tại quán thịt dê nổi tiếng đối diện với trường W, Trần Tầm đã kể cho Thẩm Hiểu Đường nghe chuyện của cậu và Phương Hồi, Đường Hải Băng ngồi bên cạnh, gần như hút hết nửa bao thuốc, cậu nghe Trần Tầm kể hết chuyện cũ mà không giấu giếm điều gì, thỉnh thoảng lại thở dài.
Thẩm Hiểu Đường thẫn thờ nghe hết câu chuyện dài của Trần Tầm, cậu kể rất tỉ mỉ, tựa như lại một lần nữa quay về với quá khứ. Không khó để nhận ra vị trí đặc biệt của Phương Hồi trong trái tim Trần Tầm, điều này khiến Thẩm Hiểu Đường cảm thấy đau nhói trong lòng, cô ghen với những kỉ niệm đẹp của cậu. Là con gái chắc ai cũng có ác cảm với người yêu cũ của người yêu mình, vì họ đều là động vật tình cảm, khi tình yêu đã đến, họ chỉ ước được chiếm hữu toàn bộ tình cảm của người đàn ông, ôm trọn cả quá khứ và tương lai, thế nên hình bóng của người yêu cũ trong trái tim người đàn ông đã trở thành nỗi ám ảnh không thể xóa mờ trong lòng họ.
“Thế anh có còn yêu em nữa hay không?”. Thẩm Hiểu Đường ngẩng đầu lên hỏi.
“Dĩ nhiên rồi! Vì yêu em nên anh mới không muốn lừa dối em, mới muốn cùng em đối mặt với quá khứ!”. Trần Tầm nắm lấy vai cô nói rất kiên quyết.
“Em hiểu rồi”. Thẩm Hiểu Đường hít một hơi thật sâu rồi nói: “Trần Tầm, anh đã bao giờ được nghe kể về câu chuyện Washington chặt cây anh đào chưa?”.
“Hả?”. Trần Tầm nhìn cô với vẻ thắc mắc.
“Bài ngữ văn của bọn mình hồi cấp một, Washington đã chặt nhầm cây anh đào của nhà mình, ông đã không nói dối người cha mà chủ động nhận lỗi và thế là cha Washington đã tha thứ cho ông. Hồi đó thầy cô giáo nói thế nào nhỉ? Khen ngợi sự thành thật của Washington đúng không? Nhưng em nghĩ có một điểm mà thầy cô giáo không để ý, đúng là ông ấy rất thành thực, nhưng thành thực không có nghĩa rằng chuyện đó ông ấy đã làm đúng! Trần Tầm, anh không nói dối em nhưng anh làm như thế là không được! Anh bỏ mặc em ở lại, không nói gì mà đi là không đúng”.
Nói xong Thẩm Hiểu Đường liền quay đầu bỏ chạy, Trần Tầm đứng yên không nhúc nhích, Đường Hải Băng liền đứng dậy đá vào chân cậu một cái rồi nói: “Ông đuổi theo đi chứ?”.
“Thôi, cứ để Hiểu Đường suy nghĩ, sớm muộn gì bọn tôi cũng phải đối mặt với chuyện này”. Trần Tầm dựa người vào tường nói.
“Không phải, hôm nay ông làm sao vậy? Não úng thủy à? Gặp Phương Hồi làm gì! Gặp rồi thì thôi, lại còn khai với Thẩm Hiểu Đường nữa chứ? Đối mặt cái quái gì!”. Đường Hải Băng nói.
“Tôi không thể hiểu, tôi muốn đến với Hiểu Đường, nhưng cũng muốn Phương Hồi được sống yên ổn. Nhưng xem ra bây giờ tôi buộc phải từ bỏ một người rồi”.
Trần Tầm khua tay rồi một mình bỏ đi.






Phương Hồi đã bình thản từ chối việc đóng kịch, T


Snack's 1967