pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.

a liền ném hết sách vở xuống sân, thậm chí kí túc xá nam còn bị bảo vệ lên hỏi thăm. Cậu thấy tiếc khi Argentina bị loại, khóc cho sự ra đi của Batistuta. Cậu phát cuồng vì quả rót bóng thần kì của Ronaldinho, cậu an ủi Thẩm Hiểu Đường khi Beckham phải chia tay sớm với World Cup. Cậu đã chửi Hàn Quốc, hôm loại Italy, cậu đã cùng bạn bè trong nhà ăn lật hết bàn ăn lên.
Mùa hè năm đó sục sôi nảy nửa, tuổi trẻ và bóng đá, tình yêu và tình bạn đã hợp thành sắc màu rực rỡ nhất, Trần Tầm nói đó là thời gian vui nhất của cậu trong đời sinh viên, sau đó khi Brazil ẵm được cúp vàng, hạnh phúc của cậu đã khép lại cùng với World Cup.






Phương Hồi biết chuyện Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường sống chung với nhau qua lời kể của Lưu Vân Vi, cô bạn nói đã tận mắt nhìn thấy bọn họ tay trong tay đi vào khu tập thể gần trường và bạn cùng phòng Thẩm Hiểu Đường cũng nói cô không sống ở phòng nữa.
“Chắc chắn là làm chuyện đó rồi”. Lưu Vân Vi nói với giọng quả quyết.
Lí Kì nhìn vẻ lạnh lùng của Phương Hồi nói: “Cũng chưa chắc…”
“Hê! Bà tưởng bọn họ là thiện nam tín nữ hả! Nếu không làm thì sao lại ở với nhau!”. Lưu Vân Vi trợn mắt nói: “Phương Hồi, cậu thua cuộc là vì không làm chuyện đó với Trần Tầm! Nếu các cậu mà làm trước thì chắc hắn ta cũng không quay sang tán tỉnh Thẩm Hiểu Đường đâu, đàn ông là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, bọn tớ cũng tiếc thay cho mối tình của các cậu!”.
Tiết San lườm Lưu Vân Vi một cái rồi chu môi về phía Phương Hồi, Lưu Vân Vi mới chịu dừng lại.
Chỉ có một lần, đó là hôm chuẩn bị diễn ra ki thi tiếng Anh cấp 4, qua Tống Ninh, Trần Tầm lấy được đề bài luận mà mọi người đồn thổi là sẽ thi trong ki thi tiếng Anh cấp 4, cậu cũng không dám truyền tay nhiều người, sau khi đưa cho Thẩm Hiểu Đường một đề, cậu nghĩ cũng nên đưa cho Phương Hồi. Tối đến sau khi đi ăn với Thẩm Hiểu Đường ở ngoài, Trần Tầm liền nói là về kí túc xá lấy đồng hồ rồi một mình về trường.
Tần ngần một lúc dưới sân khu kí túc của Phương Hồi, cuối cùng Trần Tầm vẫn quyết định nhắn tin cho cô, bảo cô xuống. Phương Hồi nhắn lại muộn rồi phải đi ngủ, thái độ rất lạnh nhạt. Trần Tầm sốt một, vội nói là đề thi tiếng Anh, bảo cô phải xuống ngay. Nhưng tin nhắn tiếp theo của Phương Hồi đã khiến cậu sững người, cô viết: “Không cần đâu, cảm ơn anh, em không đăng kí thi”. Trần Tầm đứng một lát dưới sân rồi mới chậm rãi ra về, cậu không biết Phương Hồi không đăng kí thi thật hay là chỉ đơn thuần là không muốn gặp cậu, nhưng bất luận là lí do nào thì cũng có thể nhận ra được một điều rằng dường như Phương Hồi đã bắt đầu một cuộc sống mà cậu không hề hay biết và gạt cậu ra ngoài cuộc sống đó. Mặc dù đã có sự chuẩn bị trước về mặt tinh thần, nhưng vẻ xa lạ và lạnh lùng này vẫn khiến Trần Tầm cảm thấy buồn, cậu nhớ chiếc bóng mảnh dẻ của Phương Hồi, đột nhiên cảm thấy hình như cậu không muốn Phương Hồi quên mình, giống như cậu không quên Phương Hồi vậy.
Trần Tầm vừa nghĩ vừa quay về căn nhà mình đang thuê, lúc đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng Thẩm Hiểu Đường, cậu mới bừng tỉnh gạt đi suy nghĩ kì quái này. Một điều trùng hợp là anh Kiệt và chị Tân lại cãi nhau, nguyên nhân là do anh Kiệt liên lạc với người yêu cũ, nhân lúc chị Kiệt không có nhà đã nhắn tín cho cô bạn đó, nhắn cho đến khi điện thoại hết pin, vẫn chưa thấy đã, anh Kiệt lại lấy điện thoại của chị Tân để nhắn, cuối cùng ăn vụng không biết chùi mép, để lại dấu vết trong hòm thư.
Thực ra thì cũng không có gì là nghiêm trọng, chỉ là một câu nói: “Heo con, đi ngủ thôi!”.
Nhưng chị Tân vẫn không chịu buông tha, kéo anh Kiệt tra hỏi: “Tại sao anh vẫn gọi đứa khác là heo con! Anh nói thế có nghĩa là sao? Trong lòng anh, bọn tôi không khác gì nhau ư?”
“Ôi dào, thì chỉ gọi cho vui thôi mà, anh có nói gì đâu mà em phải nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy”.
Anh Kiệt thắc mắc.
“Tôi không biết! Anh gọi tôi như thế thì không được gọi nó như thế! Nó có giặt tất cho anh bao giờ không? Có nấu mì cho anh bao giờ không? Có ngồi thâu đêm suốt sáng với anh bao giờ không? Có viết mười lá thư tâm sự với anh bao giờ không?”. Chị Tân chỉ vào anh Kiệt nói như bắn súng liên thanh.
“Thôi thôi, chị Tân đừng giận nữa, anh Kiệt đã kiểm kiểm và rút kinh nghiệm rồi mà…” Thẩm Hiểu Đường kéo chị Tân nói.
“Hiểu Đường, em không biết đó thôi! Đàn ông coi trọng mối tình đầu lắm, con bé mà bọn họ yêu đầu tiên, dù không xơ múi được gì nhưng bọn họ vẫn tôn thờ như thiên thần! Xét cho cùng thì cũng chỉ là vụng trộm thôi! Chị không phục! Tại sao nó lại được như vậy chứ!”. Chị Tân trợn mắt nhìn hai anh chàng nói.
Trần Tầm đưa mắt nhìn anh Kiệt với vẻ vô tội, anh Kiệt liền thở dài rồi ôm chặt chị Tân nói: “Thôi thôi thôi, từ nay về sau anh sẽ không liên hệ với cô ấy nữa, hơn nữa chỉ gọi một mình em là heo con thôi được chưa!”.
“Thôi thì người ta tha cho đấy!”. Chị Tân vẫn hậm hực, nghe thấy anh Kiệt nói vậy vừa tức vừa buồn cười, không kìm được liền bật cười.
Cơn bão táp này đã trôi qua, tối đến Thẩm Hiểu Đường và Phươ